NEW
@
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-tinh-yeu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-tinh-yeu. Hiển thị tất cả bài đăng

Em chỉ là một hủ nữ thích ăn kitkat và uống Milo, anh có thích không?

Title : Em chỉ là một hủ nữ thích ăn kitkat và uống milo, anh có thích không?
Disclaimer : Nhân vật thuộc về tôi nhưng họ đi theo con đường của chính mình với sự dẫn dắt của tôi
Author : Saeko Beangy (Gọi là Sabe nhé):cuoi:
Category/Genre : Shoujo, University,Humor, Daily Life, Comedy, Shounen Ai (1 tí thôi)
Rating : K+ truyen tinh yeu
Length : Longfic
Status : On-going
Summary : Cuộc sống của con người, bản thân họ.
Không có sự hoàn hảo.
Bởi chính sự hoàn hảo là một nhược điểm.
Vậy nên mới có những câu chuyện thú vị!
Note : Mình viết truyện vì sở thích của bản thân, mong mọi người đừng gây war và ném đá xây nhà.
Mình tuy là học sinh nhưng mong mọi người đừng viết tắt nhiều quá nhé!
Fic có hơi hâm hâm và viết theo tâm trạng của mình (yên tâm đi, mình luôn vui vẻ), mong mọi người ủng hộ *tung hoa*
tumblr_meammlVIIY1rj6bqko2_500_large.png 

I will show you my characters :
Hoa Hoa' s document :
large.png
Tên lúc oe oe : Hách Phương Hoa
Tuổi : 20
Chiều cao : 1m69
Cân nặng : 52 kg
Ngày sinh : 14/ 1 Cung Ma Kết
Là : sinh viên đại học, 1 trong 2 nữ chủ quán cà phê, otaku, hủ nữ
Tính cách : bá đạo, ai bảo ghê cho ăn đập, ai bảo hiền cho ăn đấm, rất tốt với bạn bè, được nhiều người yêu quý
Sở thích : Kitkat, Milo ( tất cả nằm trong cái tiêu đề rồi :smile000-61:), vẽ tranh, thích trai đẹp nhưng dù người ta có đứng sừng sững trước mặt thì vẫn bình thản và chỉ thầm gán ghép với 1 anh khác:sexy_gir-39:, nấu ăn, đọc tiểu thuyết, xem anime và đọc manga
Sở ghét : những đứa mít ướt, những đứa tỏ vẻ, sự dối trá và người nhại giọng mình
Mẫu người lý tưởng : đẹp trai vừa đủ, cao hơn mình,...

Lele' s profile :
-Tumblr-Anime-Art-katherine1517-35766613-500-581.jpg
Tên lúc oe oe : Leana Nguyễn
Tuổi : 20
Chiều cao : 1 m 62
Cân nặng : 53kg
Ngày sinh : 22/ 1 Cung Bảo Bình
Là : sinh viên đại học, chủ quán cà phê còn lại, otaku, tác giả nhiều truyện ngắn được đăng lên các tờ báo teen nổi tiếng
Tính cách : rụt rè nhưng đầy nghị lực, trở thành một con người hoạt bát và trải lòng mình khi ở cạnh người bạn thân Hoa Hoa
Sở thích : viết truyện, được chụp ảnh, may vá, những thứ đáng yêu như các nhân vật truyện tranh : doraemon, shin, asari, ... y hệt trẻ con, đôi khi cũng làm những việc khiến người khác phải bất ngờ
Sở ghét : bị gọi là béo, bị em trai song sinh gọi mình là em và không được nhìn thấy mon mỗi ngày
Mẫu người trong mộng : Thú vị, mang đến nhiều niềm vui và thích doraemon giống mình (tìm được sẽ giữ lại và yêu lại thât nhiều <3)

Nono 's document :
tumblr_mof35qvhGB1sv9j6fo1_500.jpg
Tên lúc oe oe : Leano Nguyễn
Tuổi : 20
Chiều cao : 1m70 (Leana+ Hoa Hoa : chọc... cù...)
Cân nặng : 50 kg (Leana+ Hoa Hoa : đạp... xoa..., Leano : Em vô tội mà >,< )
Ngày sinh : 23/ 1 Cung Bảo Bình
Là : EM trai song sinh kém 3s tuổi của Leana (Leano : Không cần phải nhấn mạnh như vậy mà==)(Leana : Rất cần, hị hị, CHỊ sinh vào 23h59p58s, trước em hẳn 1 ngày đấy*cười trong sáng*) , là 1 tiểu thụ đáng yêu, 1 otaku và là 1 cosplayer nổi tiếng trong mọi fes và web, cũng là thợ làm bánh theo giờ ở quán cà phê của chị mình
Sở thích : Ăn bánh kem, cos trap (Sabe : lừa tình mọi người vui lắm hả em?), ngắm trai đẹp (Sabe : mình đã nói em nó là gay mà...), chơi bóng rổ, nấu ăn, may vá,...
Ghét : bị Leana gọi là em, bị mọi người nhận ra là nam khi trap,...
Người yêu lý tưởng : Cao, đẹp trai, ga lăng, học giỏi, hiền lành, ... (Sabe :giản lược bài thuyết trình 1000 từ về người trong mộng của em ý, đừng nên mơ mộng nhiều quá em ạ...)

BuBu 's profile :
840429116_2000873016_574_574.jpg
Tên lúc oe oe : Trần Quang Long (Sabe : lý do anh ý lại là BuBu thì để mình giải thích : đừng có nhìn cái mặt ngầu ngầu ấy, hắn bựa lắm, tính sở hữu vô đối, BuBu là viết tắt của bựa bựa đó :look_dow-94: )
Chiều cao : 1m 78
Cân nặng : 58kg
Ngày sinh : 28/ 6 Cung Cự Giải
Là : 1 coser có đẳng cấp trong làng giải trí, hủ nam, người luyện võ đai nâu (Sabe : lý do vì sao đai nâu mà không phải đen từ từ mình sẽ giải thích nhé ) và là... tác giả truyện ngôn tình...
Sở thích : viết truyện, đọc truyện, ăn, ngủ, chơi,... (Mọi người : nghe như lợn ý nhỉ?...)
Sở ghét : nấu ăn (BuBu : đã từng làm hỏng 1 nửa của 3 cái bếp ga=='', cháy 5 miếng thịt 1kg
và 10 cái bánh hỏng từ bên trong, món ăn duy nhất tạm thời làm được là mỳ tôm trứng...), ghét những đứa tự cho mình là giỏi và những cô gái ngực quá to bám đuôi (Sabe : kén chọn quá đấy anh, thích đàn ông luôn cho đỡ phiền phức anh ạ )
Người yêu lý tưởng : nấu ăn ngon, xinh đẹp, ngực vừa phải..., ...

SuSi 's Document :



tumblr_mluqiukvly1rvli0ro1_500.jpg

Tên lúc oe oe : Trần Khải Phong

Tuổi : 24

Chiều cao : 1m81

Cân nặng : 60kg

Ngày Sinh : 17/ 4 Cung Bạch Dương

Là : 1 photographer ẩn danh, hacker, 1 kẻ cuồng neko, 1 người pha chế nước ở quán bar dưới lòng trung tâm thành phố

Sở thích : Neko >< (Mọi người : biến thái…), photoshop,ăn sushi (Sabe : cái tên cũng từ đấy mà ra đấy, chẳng qua cho thuần Việt thì bỏ chữ h thôi; Susi : chứ không phải vì lười viết à?*bị ăn đạp*)… vẽ troll (Susi : một thú vui tao nhã ~~~Mọi người : tao nhã cái con khỉ:confiden:...),…

Ghét : Trừ những đứa cao hơn mình quá nhiều, những đứa không thích ăn sushi, nhưng đứa kỳ thị neko và những đứa dối trá thì không còn ai cả,…

Cavi 's profile :
579798_142419999255592_359455245_n.jpg
Tên lúc oe oe : Trần Trang Minh
Tuổi : 19
Chiều cao : 1m59
Cân nặng : 42kg
Ngày sinh : 15/ 10 Cung Thiên Bình
Là : Stylist, 1 đứa thấy trai đẹp là tán, sắc nữ, coser nghiệp dư,...
Sở thích : mèo, gấu bông, cá viên, mặc váy, make-up, vẽ, được khen xinh, đánh nhau,... (Sabe : cơ bản là lại có thêm một em có thú vui tao nhã khiến người ta muốn đập,...)
Ghét : nhưng đứa cản trở con đường đến với trai đẹp, bị xấu, bị lãng quên, béo,...
Người yêu lý tưởng : đẹp trai, tao nhã, dịu dàng, thương hoa tiếc ngọc,... ( Sabe : cơ bản là em ý muốn bạch mã hoàng tử ý, xin lỗi em, nhưng... )

Note : Mình sẽ cố gắng làm nốt gt nhân vật (nhân vật chính quan trọng để sau cùng:surrende:) và chương 1 trong tuần, mọi người cố gắng ủng hộ mình nhé! :look_dow-21:

VuVu 's document :
tumblr_mhrxjzR1GZ1s38e3vo1_500_large.jpg 
(Hình ảnh trên chỉ mang tính chất lừa tình, ngoài cái mặt và... phần dưới là thật thì tóc vàng chỉ là hiệu ứng ánh sáng thôi, tóc đen mới là thật, đọc kĩ truyện trước khi bị lừa)​
Tên lúc oe oe : Triệu Hoàng Vũ
Tuổi : 24
Chiều cao : 1m83
Cân nặng : 61kg
Ngày sinh : 20 /7 Cung Cự Giải
Là : sinh viên khoa tin năm cuối, 1 tên hại nước hại dân, ghitar-er và là nhiều thành phần nguyên tố khác đọc truyện thì biết...
Sở thích : Được khen, chơi bóng rổ, được hôn má, trêu người, những thứ quái gở, vân vân... và mây mây...
Ghét : Những đứa chảnh chọe, hoa cúc (Sabe : Tại sao vậy anh???:sad00000:), những thằng đẹp trai hơn mình, ...
Người trong mộng : thích nhưng thứ quái gở giống mình, không tiểu thư, .... Cái gì đến thì sẽ tự đến thôi !
Note : Giới thiệu nhân vật xong rồi, mình sẽ up từng chap một, haizz, mọi người ủng hộ truyện giúp mình nhé, hãy thể hiện = nhưng comment góp ý và nút "like" nhé nhé :embarras:

Chap 1.1
Mặt đỏ gay, máu nóng như muốn phun trào, vầng mắt đen ẩn sau cặp kính dày cộp, chiếc gối trắng dùng để ôm giờ đa bị nhàu nát và thấm ướt mồ hội tay… Ồ, bạn hỏi đó là gì ư? Sắp đến rồi… thêm chút nữa… vào… Gối trắng anh dung hy sinh uống nền nhà, ai oán nhìn ai đó đang hú hét cùng mùa world cup lần này. Đội chủ nhà với cái tên vừa dài vừa khó đọc gì đó đã thắng. Oa, lỡ mất rồi, bạn lại hỏi lỡ gì ư :

_ Em đang xem bóng đá à? _Chàng trai với mái tóc hung màu hạt dẻ đi gần vào cô dò hỏi nét mặt

_ Nhìn mà không biết à _ Liếc nhìn và cười thẹn thùng, mặt cúi xuống một tí

_ Thật chứ?_ Cậu hỏi lại

Lại cúi mặt thêm một chút nữa rồi ngẩng khuôn mặt trong sáng của mình lên “ Anh hỏi nhiều quá, tự xem đi”. Cũng chẳng buồn nói gì, chỉ cầm lấy cái điều khiển ướt mồ hôi tay mà chỉnh kênh. * Xong!* đó là từ cảm thán của cô lúc này. Một loạt các hành động từ từ tuần tự diễn ra, cùng với đó là cái mặt xấu hổ của cô (xấu hổ cái khỉ mốc ==) Màn hình nhanh chóng dừng lại tại khung cảnh nơi hai chàng trai đang ở giây phút cao trào nhất (ôi, ngại, ngại), chàng trai chậm rãi nói :

_ Anh thất bại rồi sao?_ Nụ cười đau khổ cùng nét mặt bất đắc dĩ hiện lên, nhìn thẳng vào đôi mắt trong màu cà phê của cô gái đối diện. Đau khổ hơn ở chỗ, chỉ chờ có thế, cô gái đã chìa tay ra :

_ Vương Hải Minh, em là Hách Phương Hoa, kém anh một khóa. Chúng ta làm bạn nhé!

Nhìn nụ cười của cô, anh hơi giật mình một chút, tuy có một chút sự không cam lòng nhưng với phong cách của một người kinh doanh trẻ tuổi, anh vẫn bắt tay lại, mỉm cười :

_ Ừ, chào em, Hách Phương Hoa.



Vậy là xong việc, vươn vai một cái, sung sướng ngồi ăn kem, cô gái mang tên Hách Phương Hoa ấy, sau 2 tháng trời ,cuối cùng cung cảm nhận được một quyền bình đẳng có sẵn của con người : sự tự do. Hách Phương Hoa, 20 tuổi, người Việt, sinh viên năm 2 trường nghệ thuật cấp cao khoa họa, cung Ma Kết, là một hủ nữ chuyên nằm bò ra em những bộ phim không nên xem như trên. Ai muốn hỏi những cảnh đó là gì thì úp mặt vào tường tự kiểm điểm đi. Cũng lạ là ít ai biết rõ bản chất thật của bông Hoa này nên cô được nhiều người yêu quý và đồng nghĩa với đó là vô vàn anh em trai, chị em gái, bạn bè,…Phân nửa chỗ đó đều bắt nguồn từ những câu truyện như trên mà ra.

Lý do cũng đơn giản thôi, do có nhiều người hâm mộ mà Phương Hoa nhà ta nghĩ rằng có kẻ đứng sau xúi giục “vô tình” bỏ nhầm thư tình vào cái tủ đựng đồ được thiết kế bằng màu xanh lam đậm theo phong cách đặc biệt của cô nên tình sử phong lưu của cô đã được mọi người viết lại suốt ba tháng vừa qua. Ban đầu là cảm thấy mới lạ và tự hào vì có người theo đuổi thì bây giờ cô chỉ cảm thấy sự phiền phức và muốn vứt quách mấy lá thư đó đi cho xong. Nào là “ Mình đã mến mộ bạn từ lâu” (Lâu rồi sao bây giờ mới nói ) ; “Dear my baby, I love you from your legs to your hair” (đây là thể loại chém tiếng anh ngu mà thích tỏ vẻ, hơn nữa nó cũng chỉ thích từ chân mình trở lên, bàn chân xinh đẹp của tôi đâu!!!) ; chưa hết, mấy lời đó đã thấy sợ, mấy bài thở tình từ thập niên nào đó còn kinh khủng hơn nữa. Kết thúc bằng khuôn mặt xấu hổ, có đứa còn cố tình vẽ thêm hình cái máy tính chứng minh mình ở khoa tin khiến cô muốn hét thẳng vào mặt nó về bức thư tình được đánh máy bằng tay này… Nhưng gì Hoa ấn tượng nhất là đôi chân gầy tong teo như gà bị hút mỡ của chúng. Đi đứng siêu vẹo do không đủ sức đỡ lại mặc thêm cái quần bó vào, làm thụ hết cả lũ đi!

Hồi tưởng lại, giờ đây chỉ còn kem, đồ ăn và kem,… Xúc một miếng chocolate to vào miệng, tận hưởng sự mát lạnh của nó, trong đầu cô gái ấy giờ chỉ có 2 suy nghĩ : 1 . Ngon!

2 Lại phải giảm cân rồi!

Nhạc chuông “I LOVE YOU, Tiểu Hoa” do Leana _ bạn thân của cô đặt đã kéo nhận vật nữ chính của chúng ta về thực tại. Chỉ biết rằng bản thân mình suốt 5 phút đồng hồ ngồi gật gù nghe Leana nói nhảm mà không vào đầu được cái gì thì đã mất 59s để sắp xếp mọi thứ trong đầu kết hợp với lời Leana nói để suy ra một số kết luận.

5s đầu tiên : Leana Nguyễn : 20 tuổi ; Việt Kiều, bố là người Việt Nam, mẹ mang 1 phần hai dòng máu Anh, không nhớ nó chuyển sang Việt từ bao giờ nữa nhưng nói tiếng Việt sõi như chưa từng sang Anh. Trong rất xinh, chiều cao trung bình và gầy hơn mình ==”

30s tiếp theo : Leano Nguyễn _là em trai song sinh kém 3s tuổi, xinh xắn hơn chị mình, khôi ngô, sáng láng, mặt có khả năng làm quảng cáo Pond, cái gì cũng tốt, từ học hành đến chiều cao và là người Hoa chơi thân chỉ sau cô chị. Tất nhiên là có lý do mà chỉ trời biết, đất biết, Hoa biết, CẢ GIA ĐÌNH nhà nó BIẾT và mọi người sắp đọc dòng tiếp theo biết… : Cậu bé là Gay… Oimeoi, quả là một tiểu mỹ thụ đáng yêu nha nha… Tóc mềm mềm màu đen này, thân hình vừa vặn không có cơ bắp này, vùng bụng phẳng lỳ không mỡ thừa này… ( và cả những thứ chưa được khám phá nữa, hihi, cứ xuống dần xuống dần nhé, mình “chong xáng” mọi người tự nghĩ đi)

10s tiếp theo : nghĩ nhảm : hình như mình suy nghĩ về Leano nhiều hơn, không gọi là thiên vị nhỉ? Phải bắt bọn nó bỏ Tiểu Hoa với Đại Hoa đi, nghe như bỏ mất 1 phần uy nghiêm của mình (uy nghiêm ==’’)

59s-5s-30s-10s : thời gian còn lại : Phải tìm bạn trai cho Leano, đó là trách nhiệm cha mẹ cậu bé đã giao cho mình. Hình như Leana vừa gọi mình ra Bean Bean để xem tài liệu thì phải? 5 phút à… xong… nhanh nào.

Ừm, Hoa không nhầm đâu, là tìm bạn trai đấy. Rất kỳ cục đúng khống khi mà bố mẹ hai đứa trẻ ấy lại không phản đối mà còn ủng hộ? Mà dù cả khi biết được giới tính thật sự của con mình, họ cũng không đưa nó đi bác sĩ tâm lý hay đánh đập, quá thất vọng mà chỉ mong con trai mình có được một mái ấm hạnh phúc thực sự mà thôi. Bắt đầu vào việc nào!

Thay chiếc áo đang mặc ở nhà bằng một chiếc sơ mi rộng rãi cùng quần jean như thường ngày, Hoa lấy tạm chiếc clutch bản to kiểu mới mà chậy ra khỏi nhà.

Thời tiết giao giữa Xuân và Hè là lúc thoải mái nhất. Không quá nóng, không quá lạnh mà chỉ hơi man mát. Đặc biệt, con người ta sẽ cảm thấy thoải mái hơn nếu tìm được một căn nhà gỗ có cây xung quan mát mẻ thế này. Hàng hoa đá được trồng dọc một bên, bên kia là hoa hồng, từng nụ từng nụ đang khoe sặc, có ai dám bảo mùa hè không nở hoa nữa không. Biển tên “Bean Bean” lấp lánh ánh bạc giữa hai loại cây tưởng chừng chói mắt lại mang đến sự thu hút bất ngờ y như hai nữ chủ nhân của chúng vậy. Phải, đây là quán cà phê của hai cô gái : Phương Hoa và Leana. Mọi thứ trong này, từ cái góc nhỏ cho chuột đến cái cây bằng lăng tán rộng ngoài kia cũng đều do họ làm khiến cho người ta phải ngoái nhìn mãi không thôi.

Kít… tiếng đôi giày đế bằng dừng lại trước của tiệm. Đến nơi rồi, vừa kịp lúc. Buộc lại tóc tai cho gọn, Phương Hoa đương nhiên bước vào cửa hàng với dáng vẻ rất bà chủ.

Chap 1.2

Quả nhiên chủ nào tớ nấy, người thế nào, vật cũng như vậy. Quán cà phê đặc biệt này mang đậm phong cách của hai vị nữ chủ nhân : vừa thoải mái vừa độc đáo. Mọi thứ đều không tuân theo quy củ của các quán khác. Ở đây, mỗi chiếc bàn là một tuyệt tác riêng, nổi bật là những đường giả gân gỗ còn lưu lại mùi véc-ni nồng đậm mà tác giả không ai khác chính là Hoa Hoa. Gần hết nhưng cái bàn là hình bảng pha màu do Leana khắc, chỉ duy có một chiếc duy nhất hình hạt đậu đặt trên tầng 2, đúng như tên quán : Bean Bean thì đều do hai người cùng thức trắng 3 đêm để hoàn thành_ cũng là vật kỷ niệm đẹp nhất. Quầy bar quả nhiên cũng không ngoại lệ, thay vì cố gắng cho chiếc bàn pha chế cong vào cho vừa một góc để vừa với không gian thì lại để nó thẳng băng và khắc hình không nhạc có thể nhìn xuyên qua, tạo thành một bản nhạc không khiến người ta thấy lạc hậu mà lại gợi lên sự thích thú.

Ngắm nhìn xung quanh một lượt, chọn chỗ ngồi bất kỳ theo tâm trạng hớn hở của mình, nhìn chiếc đồng hồ quả lắc màu xanh bạc hà đầy cá tính, Phương Hoa thầm đếm : 3…2…1… “Keng”_ Chiếc chuông treo cạnh của reo lên báo hiệu có khách, một cô gái đi vào. Không sai, đó chính là Leana!

“Cộp” Tập hồ sơ nặng trịch được đặt trước mặt cô, thoát khỏi chiếc in hình doraemon của Leana. Phần bụi bay bay ngoài minh chứng cho sự nhẹ nhõm của nó thì cũng là do tầm quan trọng. Dòng chữ “Tập hồ sơ niên giám học sinh khóa 20XX ’’ mạ vàng đập thẳng vào mắt.

_Đấy, mệt cả người, tìm đi!_Leana đặt tập hồ sơ lên bàn một cách nặng nhọc, nhìn Phương Hoa chỉ “Ừm” một tiếng mà nhàn nhã uống capuchino nên… cũng tự mình gọi một cốc.

Muốn bắt thỏ thì phải vào hang bắt, chân lý này ông cha ta đã dạy từ lâu. Cô nhờ Leana lấy thứ này vì lợi ích của Leano thôi ! Bác ruột Leana có 20% cổ phần đầu tư vào nhà trường nên việc lấy nó cũng không quá khó khăn.

Giờ thì bắt tay vào việc thôi !

Bàn tay to dài nhanh thoăn thoắt mở từng trang một :

Trần XX : năm sinh… tuổi… bệnh tiền sử:…

=>Quá béo, quá lùn >loại

Phạm YY : năm sinh…tuổi… bí mật :…

=> Quá đáng sợ, quá…bí mật>loại

…Cứ thế cứ thế từng cái tên trôi qua, mọi bí mật dều dược phơi bày khiến Phương Hoa có cái mặt đã đơ nay còn vô cùng biểu cảm thật ra là đang cố nhớ từng chi tiết để tống tiền… Cũng không biết đã nhớ dược từng nào, chỉ biết rằng đến khi Leana nhàn nhã ngồi uống được một phần mười cốc capuchino ít béo của mình thì Tiểu Hoa nhà cô đã giở được gần một nửa tập hồ sơ… Nếu có ai nhìn qua chiếc bàn lúc này thì sẽ thấy cảnh dừng hình của hai cô gái: một người ngồi cười gian… đầy nghiêm túc, người kia cố không làm đổ cốc nước vì sock, trông thật hài hòa biết bao !

“Khụ khụ…” Leana cố lấy lại tinh thần và thầm khen năng suất làm việc của cô bạn thân, lại thầm nghĩ cứ nên đưa từng tập một thì hơn, dù gì đấy cũng chỉ là một khoa thôi !

Tờ giấy in họa tiết nghệ thuật được ghi chưa đến 1 phần năm trang khiến Leana sock tập hai. Dù gì cũng là trường nghệ thuật, dù là khoa nào đi nữa thì cái mặt cũng được mấy thầy cô thi tuyển xem xét nhiều nhất, mỹ nam. Mỹ nữ tràn đầy cả bảng xếp hạng trên forum trường, chẳng lẽ chỉ được có vài cái tên là ổn như vậy sao??? Khuôn mặt thon dài chuyển biến dần theo từng suy nghĩ của Leana lúc xanh lúc trắng cũng không để Phương Hoa để tâm. Chỉ là cô đang tự hỏi tại sao khoa này ít “công” thế thôi mà những thứ như thế này thì tâm hồn “trong sáng” của Leana chẳng bao giờ hiêu được .

Tốt nhất cậu cứ nên ngồi ôm Doraemon thì hơn Leana ạ !

Rồi bất chợt thời gian như ngừng lại, tiếng chuông của một lần nữa vang lên.

Dù không để ý nhưng Leana vẫn càm nhận được vô vàn ánh mắt nóng bỏng của các cô gái đang bắn về phía này. Hôm nay Leana mặc chiếc váy xanh mềm có phần lụa buông thõng xung quanh trông rất đáng yêu, đôi giày cao 10 cm cùng mái tóc xoăn nhẹ buộc hờ vắt sang hai bờ vai cũng làm tăng thêm sự trẻ trung cho chính mình. Dù cô biết mình mặc đồ cũng không đến mức tệ, biết rằng Hoa Hoa có sức thu hút rất lớn với cả phái nam lẫn phái nữ nhưng cũng không đến mức nhiều trái tim màu hồng bắn tung tóe như vậy chứ??? Sao lại nháy mắt với tôi, tôi là gái “thẳng”mà, có phải les đâu!

Vô vàn dấu cảm thán cứ thế nối tiếp nhau chạy trên đỉnh đầu của Leana, còn chưa kịp thắc mắc gì thêm thì cô đã hiểu ra nguyên nhân của mọi sự chú ý_ thằng em đứng đằng sau cô. Hứ ! Cứ nhìn đi, nhìn cho mỏi mắt đi để rồi biết cái thể loại cả- nam- lẫn- nữ- phải- ghen- tị này là cái giống gì?

_ Tiểu Hoa à ~ ~ ~ Chị tìm được chưa? ~ ~ -Giọng nói thánh thót ngọt ngào lại phát ra từ một chàng trai khiến mọi người gần như không thể tin được, Có người cảm thấy bất công, có kẻ lại đang ngồi đơ ra một lúc rồi quay lại với công việc dang dở với vẻ mặt ‘đã biết rồi’, và cũng có kẻ… đang ngồi … nhìn trộm với nụ cười nửa miệng đặc trưng…

Không cảm thấy quá lạ lẫm, quét mắt một vòng qua quán cà phê với sự thương xót, khôn mặt Leana lộ rõ ra vẻ đắc y với dòng chữ : “Thấy chưa? Sáng mắt ra chưa !” rồi lại nhìn sang bên cạnh. Giờ đây, Phương Hoa của cô đang vứt khỏi tầm mắt mấy tập tài liệu mà véo má Leano. Sờ chỗ này môt tí, xoa chỗ kia một tẹp mà trả lời :

_Chị đã bảo gọi là Phương Hoa mà. Muốn người thế nào, nói rõ ra chị tìm cho !_ Nói với giọng hào sảng, nhìn bé shota mặt hồng hồng đang ngước đôi mắt màu bích của mình lên đầy xấu hổ :

_Như thế này, hoặc thế này cũng được _ Ngón tay chỉ vào ba tấm ảnh ở một trang bất kỳ được in màu khá đặc biệt mà cô vô tình chưa chú ý tới : Triệu Hoàng Vũ, Trần Quang Long, Trần Khải Phong …Được lắm, có mắt nhìn người. Mặt mũi khá sáng sủa, có vẻ là nhân vật đặc biệt vì thông tin cá nhân chỉ gồm tên và ngày tháng năm sinh, có lẽ tài liệu ở chỗ khác, hơn nữa tờ giấy màu vàng kim này còn mới, có lẽ là mới nhét vào chứ chẳng vừa. Trông cả 3 đều khá…đặc biệt, có thể từ từ cảm hóa, không sao!

_ Được ! Chị sẽ giúp em !

_ Yêu Tiểu Hoa nhiều nhiều _ Nói rồi chụt một cái lên đôi má mềm mại của Phương Hoa khiến Leana ngồi án binh bất động cắn ống hút nãy giờ giật mình, kéo ngay cậu em trai hơi tự nhiên thái quá của mình ra :

_ Dặn bao nhiêu lần rồi, chỉ thích ai mới được hôn cơ mà ! _Leano bĩu môi, má Phương Hoa mềm lắm chứ, hơn nữa đấy là phép xã giao thong thường của người phương Tây, Hoa Hoa cũng đồng ý rồi, có sao đâu ! Còn chưa kịp phản bác đã thấy Leana “Ơ” một tiếng :

_ A! Hóa ra là 3 anh ý à? Cả 3 người là sinh viên trường mình đang từ Mỹ về đấy ! Đẹp trai cực, cậu nói đến tớ mới nhớ ra, tối nay tớ và Leano phải ra đón 3 anh ý như lời bác tớ dặn nhưng chiều nay bọn tớ phải đi chuẩn bị phục trang cho bữa tiệc hằng năm của ba rồi, muốn bỏ lắm nhưng có được đâu! Cậu đi giúp tớ nhé nhé, giúp Leano luôn, lúc 7h nhé, ở sân bay Thống Nhất ý, rồi đưa mấy anh ý đến khu ký túc mới của trường mình luôn, bác tớ đợi ở đấy rồi, tầm 8h30 thì mọi người cùng đi ăn, chắc tớ và Leano cũng xong việc rồi... nhớ nhé, xong việc tớ sẽ đền cho cậu cái CD đấy luôn !

Kết thúc lời thoại dài dằng dặc của mình, Leana nhìn cậu em trai hết buồn lại vui cũng đang năn nỉ Hoa Hoa, chỉ thấy cô bạn liếc mình một cái :

_Được rồi ! Nhớ giữ lời đấy ! Mất công quá đi !

Như trút được gánh nặng Leana thở phảo một hơi, chạy đến ôm cô bạn củả mình rồi dặn dò lại một lượt. Ở dãy bàn cách đó không xa, một bóng người lặng lẽ ngồi nhìn nãy giờ cười mỉm lần nữa…

_ Đi chuẩn bị thôi !...

Chap 2.1
6 giờ tối :

Lững thững cầm thanh kitkat và cốc milo đá ra chiếc ghế tròn ngồi bẹp xuống, mở một bộ phim bất kỳ ra xem, Phương Hoa giờ đang nhàn nhã, thỏa mái, không có việc gì làm cả.

_Oni-chan, anh đến rồi à??? Lâu lắm mới gặp, do you miss me???

Giọng nói thánh thót của nữ diễn viên phụ chuyên đi làm kẻ thứ 3 khiến cô giật mình. Giật mình không phải vì ức chế, tức giận hay gì mà là giật mình kìa… Oa, quên mất rồi… “Cậu đi giúp tớ nhé nhé, giúp Leano luôn, lúc 7h nhé, ở sân bay Thống Nhất ý, rồi đưa mấy anh ý đến khu ký túc mới của trường mình luôn,…” lời nhắc nhở của Leana chạy chầm chậm trong tâm trí cô… Chết tiệt, 7h… đến đấy mất nửa tiếng, nhanh, chuẩn bị…

Nói là chuẩn bị chứ cũng ăn mặc như đi chơi với bạn bè, căn bản không khác nhau là mấy !

Mái tóc vừa gội vẫn còn ẩm một chút ở phần đuôi được buộc lên gọn gàng bằng một chiếc dây buộc tóc gắn hình con mèo mặt phởn, phần mái lòe xòe cung được cặp hết lên để lộ vầng trán rộng cùng cặp lông mày rậm mới được tỉa gọn đầy khảng khái. Thay vì mặc váy để đi lấy lòng những anh chàng đẹp trai mà Leana nói, bộ quần áo Hoa đang mặc đã nói lên tất cả, toát ra 2 từ : thoải mái. Phải rồi, chiếc quần giả váy màu vani cùng cái áo phông có mũ với một đống họa tiết kỳ dị mới thiết kế đày rộng rãi không phải thoái mái thì là gì !

Chuẩn bị xong đã là 6h20, xuống nhà thì thấy chiếc xe đen ngòm do bác Leana điều động đã đợi, thầm mắng cái tính đãng trí của mình, cô bước vào, chào bác tài xế vốn đã quen thân, trong đầu cũng chỉ kịp nghĩ “Điều động cả xe riêng thế này chắc không phải người bình thường đâu nhỉ?”, xong lại nhớ tới mấy bức ảnh hôm trước, trông có vẻ khá nổi bật nhưng vì hình nhỏ lại ở trong tập file bóng kính nên nhìn không rõ lắm, trí tưởng tượng lại được một lần nữa bay xa…

Đến nơi đã là 7h kém 10, sở dĩ thời gian đi bằng xe ô tô hay xe máy cũng đều giống nhau vì có một tên lái motor đi cùng đường, không hiểu làm sao mà gấp gáp đến thế. Thực sự nếu chỉ có vậy thì cô phải đi nhanh hơn, tiếc thay đó lại là một tên sát gái… Đèn đỏ 60s thì hắn dừng lại không dưới 5p, những cô gái trẻ đứng bên trên lại không nghe theo tiếng còi của bác tài xế trở cô, trái lại còn tỏa ra một sức nóng cuồng nhiệt khắp nơi. Điều đáng tiếc hơn nữa là cảnh sát giao thông hôm nay lại là một cô cảnh sát trẻ, ipad, ipad mini, nokia lumia, galaxy tab,.., đều được huy động đủ cả, cũng không có ai chụp lại cái cảnh tượng “tệ nạn xã hội” trên. Phương Hoa ngồi thiền trong xe 5 phút, tưởng chừng quãng thời gian cái tên kia đã gom góp được không dưới 9 số điện thoại, định ra ngoài chửi cho một chàng thì nghe thấy “Chết !” một tiếng rõ to, chiếc motor phân phối lớn vụt chạy trên đường để lại bao bóng dáng ngẩn ngơ của các cô gái…

Sân bay _ 7h kém 5

Đôi giày converse dừng chân tại lối ra sân bay, tiếng thông báo cao vút của cô tiếp viên hàng không vang lên đều đều “ Xin thông báo, chuyến bay XXXYYY từ thủ đô Washington D.C sắp hạ cánh, xin thông báo, chuyến bay XXXYYY từ thủ đô Washington D.C sắp hạ cánh, những ai có người nhà khẩn chương đứng sang khu vực…”

Đúng 5p sau không hơn không kém, Hoa Hoa đã hiểu thế nào là sự nổi bật thật sự, khi dặn cô, Leana đã nói không cần nhớ mặt, chỉ cần đứng yên một chỗ, chuyến bay dừng lại, cô chắc chắn se biết. Và giờ…

Cả một góc sân bay như phảng phất nét ngạc nhiên, “Đến rồi sao?” cô thầm nghĩ, từ từ lách vào đống người gần đó. Quả nhiên, sự thực đã một lần nữa được chứng minh, Hách Phương Hoa quả thực rất nổi bật và có khả năng thu hút người… nhưng… không đến mức này chứ, vừa nhìn là nhận ra ngay sao?

Ba chàng trai lần lượt xuất hiện…

Nên nói thế nào nhỉ ? Mọi câu từ Phương Hoa chuẩn bị nãy giờ như trôi xuống biển sâu của sự đau xót… Trái tim thiếu nữ bị tổn thương nghiêm trọng !

Áo quần xộc xệch mà cũng không hẳn. Quần cạp trễ màu bò bụi bụi rách “tả tơi” kéo theo một đường chỉ dài lượt xượt. Ba cái áo sơ mi kẻ ca rô khác màu cũng xộc xệch không kém và điều kinh dị là : một cái đầu hói đội mũ snapback, một cái đầu bốc lửa tung trời, một cái đầu bóng nhẫy tượng trưng cho mấy đứa cuồng học kiểu thanh niên nghiêm túc… cả 3 đều đeo kính râm và xách 3 cái vali to đùng màu neon sáng chóe. Điều kinh dị thứ 2 là Hoa Hoa đang suy nghĩ về nhà bác học Edinson, rõ ràng là mọi thứ ở xa thì nhìn phải bé hơn thứ đấy khi ở gần, vậy tại sao cô thấy cái gì cũng dài ngoằng ngoẵng thế này???

Hoa mắt hay là sự thật ???

“Leana Nguyễn, lần này về cậu chết với tớ”

Đã cao còn đi sneaker, có khác gì cô dẫn 3 con hươu cao cổ đi ăn không ? Chắc là ăn cỏ nhỉ ? Xe có đủ cao không ??? Vô vàn câu hỏi chạy quanh đầu khiến cô thật sựu rất muốn về nhà đấm Leana và xé cái tờ giấy trong tập hồ sơ kia thành trăm mảnh. Leana đang cài nốt mấy bông hoa lên vái tự nhiên hắt xì một cái không rõ nguyên nhân… Đẹp trai cái con khỉ ! Anh đầu trọc có răng thỏ đang cười với cô kìa ! Hu hu, nhà trường thật quá đáng, đã là sơ yếu lý lịch còn cho photoshop nữa…

Sau khi xác định ở đằng sau mình thật sự không còn ai, những người cung quanh cũng hóa đá hết rồi, cô mới chầm chậm giơ tay lên chào, hàm răng đều tăm tắp cũng khó mà khoe, để lộ nụ cười méo xệch ! Chưa kịp hỏi gì thì :

_ Thấy chưa ! Anh đã bảo rồi, chắc chắn sẽ có fan hâm mộ đến cổ vũ cho mình, em ý còn xúc động đến không nói thành lời kìa !- Nói rồi cười tươi rói một cái với Hoa Hoa

_Biết rồi ! Tìm người đi, có người nhận ra không tốt đâu, em cần tìm tên là Phương gì gì nhỉ ?

“Fan hâm mộ” , “Phương gì gì” ????

Rốt cuộc là mình nhầm người hay họ nhầm người đây??? A a a a…

Chap 2.2
Không quá đẹp trai nhưng rất sáng sủa, dáng người cao ráo đủ để chứng minh độ hại nước hại dân của cả ba. Trong mắt của Hách Phương Hoa có khá nhiều mức tiêu chuẩn với mức độ đẹp trai và ấn tượng của các chàng trai, ba người này thì... ừm... chắc trong 3 mức đầu được đấy. Cố thu cái mặt phởn đến mức dâm của mình trở lại bản mặt " bình thường" nhất rồi điềm tĩnh đến chỗ đang toả sáng rạng ngời kia. Đáng lẽ ra mọi truyện rất tốt đẹp, đáng lẽ ra mọi truyện sẽ rất bình thường và trở nên hoàn hảo như mọi cuộc nói chuyện bác Leana dành cho cô, chỉ là...

Kítttt...

Đôi giày converse trượt vào một cái gì đó mềm mềm, cứng cứng, không biết nữa nói chung là ... các bạn biét rồi đấy... cái thói sáng mắt lên khi thấy giai đẹp lại nổi lên và ... oa... không ngã này... có một vật gì đó đỡ lấy cái trán, rất mềm, rất thơm, có tai mặc váy nữa???

- Oé... neko - Sao lại có neko ở đây, giữa sân baythanh thiên bạch nhật lại xuất hiện ông chú biến thái nào sao???

- Em không sao chứ ???

What the...? Hoàng tử bạch mã à... ừm, nói đúng ra thì là hoàng tử bạch mã cầm neko... lại còn là 1 trong ba người kia nữa chứ. Lấy lại phong độ của mình, cô ngẩng mặt lên đánh giá... Ừm thì... nói thế nào nhỉ???

Đẹp trai vãi... Nhưng mà mất mặt rồi =•=

- Em là Phương Hoa đúng không?- Oh, đeo tai mèo có vẻ hợp nha ...

- A . Vâng. Hì... ngại quá... Các anh lấy đồ xong hết chưa ạ... Bác Ngân bảo em phải mang các anh về ngay. Bác bảo ba anh đến nhà hàng Masim ngay bây giờ, nên bây giờ đi luôn nhé, em là Hách Phương Hoa thật đấy, không phải người đi chăn dắt đâu, đều là người bình thường với nhau cả, sao các anh nhìn em lạ thế ???

Sống dậy sau bài thuyết văn thần tốc của cô bé mới quen kia, cả ba mới hoàn hồn, khôi phục lại phong độ của mình, chàng trai phía sau lên tiếng :

- Được rồi, thanks em. Anh cũng khẳng định bọn anh là người bình thường đấy. Anh cũng nhìn thấy ảnh em từ trước rồi.. Tại hơi khác nên đang đơ một lúc thôi- Quả thật là có một sự khác không nhẹ ...

- Ảnh của em??? Em đâu có... Hơ... Đừng bảo là... - Cái ảnh hôm trước nhá. Leano, chị sẽ hạ thấp tiêu chuẩn chọn trai cho em, nhớ đấy ... hu hu

Việc này phải quay lại ba ngày trước, cái hôm mà Leano nổi hứng tự make- up để đi cosplay. Như một lẽ đương nhiên, thằng bé vô tội cần có một con chuột bạch làm thí nghiệm. Gọi là người mẫu cho quen đi... Cô chị gái của nó đương nhiên không được chọn, đầu tiên là vì Leana đã làm con chuột bạch từ số một đến số 49 rồi... cô đương nhiên là số 50. Thứ hai là vì một lý do nào đó, con chuột bạch đau khổ kia không bao giờ làm thí nghiệm được thành công và vì một lý do nào đó khác, mặt Phương Hoa lại rất phù hợp với những tiêu chuẩn của một coser cần có, và chuyện gì cần đến cũng phải đến... Nhân lúc cô vừa rửa mặt xong và đang ngái ngủ thì bị dí vào đầu giường... Một loạt các loại hộp phấn xanh đỏ, phấn kẻ mắt, bộ lens nhập khẩu chính hãng từ Hàn, bộ mi giả cong vút còn nguyên tem lần lượt mở theo lượt trong một chiếc hộp in hình miku được đặt riêng ... Cô cũng không có nhiều cảm giác lắm, chỉ thấy buồn buồn, ngứa ngứa rồi lại mát mát, cũng may không cần dùng đến mi giả hay lens nhưng tổ hợp những cảm giác kia lại tạo nên cơn buồn ngủ cũng chỉ vì cái thói thức đêm đọc fic của cô nàng. Chỉ cảm thấy lưng dần trượt xuống, có ánh đèn flash chói một cái rồi hết, đến lúc dậy thì rửa mặt và đi vào nhà vệ sinh theo bản năng con người tron khi không mở mắt nên cũng không biết bộ dạng ra sao, giờ nhìn thấy thái độ của ba người đứng trước mặt thì ...

- Anh gửi cho em một tấm được không ạ... ???

Nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của cô, chàng trai khi nãy bật cười, cái răng khểnh lộ ra, khi đấy, cả hai đều có suy nghĩ về đối phương. Cậu con trai cảm thấy cô gái ấy thật thú vị. Còn với Phương Hoa thì... xin lỗi nhưng mình chỉ là một hủ nữ thôi : " lưu manh phúc hắc công nha"...

- Được rồi, giờ đi đã, lúc đi anh cho xem

Hai chàng trai còn lại cũng cười vì cái đống biểu cảm lúc nãy của cô, giờ thì thành tổ hợp hại nước hại dân rồi. Thật là đã con mắt mà !

Chap 2.3
Thế là cả một tổ hợp Hách Phương Hoa cùng mấy anh chàng đi ra bãi đỗ xe. Đó là một cuộc nói chuyện rất bình thường thôi :
- Tí nhớ cho em xem cái hình nhé !!! Nhé! Nhé !
- Ừ... chắc thế
- Ba anh tên là gì ạ ? Các anh bằng tuổi nhau ạ? Lần này các anh về nước có ở lại lâu không ạ ?
- Anh tên là Vũ, thằng này là Phong, đây là Long.Tuổi ngang nhau thôi.Lần này bọn anh về nước chắc ở lại luôn. Mà em quen Leana và Leano lâu chưa ?
- Cũng chẳng biết vô tình hay hữu ý mà từ Leano bất giác nhấn mạnh hơn cũng để cho người đằng sau nghe thấy. Việc này Phương Hoa đương nhiên nghe ra, bản năng thuần tuý nhất của cô vội trỗi dậy và đó cũng là lúc mấy cái số liệu màu xanh như trong phim truyền hình Mỹ bắn ra từ mắt cô để xem đó là công hay thụ...
- Em học cùng bọn nó từ hồi cấp 2. Anh quen hai đứa từ bao giờ thế ?
- Bọn anh quen từ năm cấp 3, cũng gọi là quen biết xơ xơ thôi- Phong nói
- Oh ... đến nơi rồi- Thu ánh mắt đang cười đầy thâm ý của mình lại, cô bước vào xe trước Ngồi vào trong điều hoà mát lạnh, dưới ánh nhìn vô tình rất trong sáng của Phường Hoa, Vũ đành lôi điện thoại cho cô xem bức ảnh. Cảm xúc của Phương Hoa lúc này chính là xúc động nói không nên lời, nhìn thì biết. Cả ba nhìn mà buồn cười, tính trêu cô một chút:
-Không nhận ra mình nữa à?
- Em có chắc mình không có em sinh đôi không?
Thiếu nữ mà cô đang nhìn thấy trong cái màn hình hơn 5 inch kia thật sự rất ... không xấu tí nào... nói thẳng ra là xinh đẹp... Không dùng 
camera
 360 hay photowonder, sự tự nhiên bao trùm tất cả nhờ cái máy Canon đời mới nhất Leano vừa mua về. Dáng người nghiêng đủ độ. Mái tóc đen bóng tự nhiên xoã lên trên theo thói quen nhưng vẫn còn vài sợi lướt trên cánh tay mơ hồ tựa như có như không. Không còn cặp kính đen làm lộ ra đôi mắt khép hờ hơi nâu lại sâu hơn nhờ hàng mi dài nhưng không cong vừa được uốn cong đầy khéo léo. Đôi mắt mơ màng do ngái ngủ cùng vàng thâm được che dấu khéo léo màu da nhàn nhạt.Môi hồng nhuận hơi hé mở, ươn ướt như vừa thoa son bóng... " Hình như là nước miếng thì phải..." cô thầm nghĩ. Nhưng cái này không phải trọng điểm... quan trọng là... cô có em sinh đôi thật rồi, cái này hay này!!! Có lẽ nào do Leano tự hoá trang cho bản thân đến xuất thần rồi đi chỉnh sửa photoshop không ?
Nhìn cái tấm ảnh mà rồi nhớ đến gương mặt vừa nãy mình soi, cô cũng chỉ có thể nhìn thấy hai từ "LỪA TÌNH" tỏa sáng. Cô cảm thấy Leano rất đáng bị ăn đòn... Thằng bé đáng đánh đòn kia đang nhàn nhã cười với mấy chị nhân viên chân dài một cách nhàn nhã. Tỉnh lại từ giấc mộng. Bàn tay dài nhanh chóng chạm vào cái biểu tượng thùng rác ở góc màn hình cảm ứng đã hơi tối. Âu yếm nhìn tấm hình lần cuối và nhìn chữ " Delete" phía dưới rồi... chọc vào tay mình.
- Hơ ...- Cô ngẩng đầu. Vũ đã lấy điện thoại của mình từ bao giờ và cười lộ ra cái răng khểnh chỉ có thể dùng từ " yêu nghiệt" để hình dung :
- Xoá làm gì. Đi lấy bản gốc của Leano mà xoá. Cái này ... cứ để đấy...
Vũ nói xong thì thấy bản mặt của hai thằng bạn thân từ lúc nào đã trở nên không trong sáng cho lắm và đáp lại là cái bản mặt than -_- của Hoa Hoa
- Nhóc, em có biết là mỗi người đều có một bản không, đừng chỉ tấn công Vũ thôi chứ, hai anh ngồi đây cũng đau lòng lắm đấy...- Long nói, vẻ mặt mang chút thiết tha bị xóa sạch bởi nụ cười cố nín kia
- Anh đau lòng hay đau ruột thì kệ anh. Mà Leano rốt cuộc gửi bao nhiêu bản đi thế ? Em chỉ muốn nhìn kỹ em gái của mình một chút thôi...
- Cho bọn anh thôi. Em có phải người yêu của Leano không, nó bảo thế nhưng bọn anh không chắc lắm- Phong hỏi
Đúng lúc này, túi quần cô rung lên, có tin nhắn gửi tới :
" Hoa Hoa yêu quý, có ai bảo chị có phải người yêu không thì bảo có giúp em nhé. Tí em giải thích sau... Yêu chị nhiều ...em sẽ hậu tạ * ôm ôm *
From : Đứa em bé bỏng ngoan ngoãn của chị"
Có nội tình!!! Tí em chết với chị... Lấy vẻ mặt bình thản nhất, Hoa Hoa quay ra cười :
- Ngại quá đi... Truyện này Leano cũng không cho nhiều người biết... Có gì anh cứ hỏi Leano sẽ biết.. Hì...- Nói thế này không quá cụ thể, chắc không sao đúng không
Bác lái xe lắc đầu cười cười, nhìn dải đường tím dịu cùng với mấy đưá trẻ phía dưới... Lần này, có lẽ lại dây dưa lâu hơn chẳng ?Trong khi đó thì một trong ba chàng trai đang có tâm trạng khá kỳ lạ...
Suýt thua !


Chap 3.1
Cứ như vậy đi đến nhà hàng một cách thoải mái, tuy thêm cả bác Ngân nhưng vẫn tạo được bầu không khí ôn hoà. Được một lúc thì hai đứa kia cũng đến. Nói chuyện trên trời dưới biển, từ Việt Nam sang Mỹ, từ Mỹ về Việt Nam. Hoa Hoa cũng rất tự nhiên, vừa nghe ngóng tin tức vừa ... ăn.

Đồ ăn Việt Nam không cần dao dĩa gì hết, một lần nữa lại thoải mái. Chỉ là bất giác, Hoa Hoa cảm thấy có chút không tự nhiên, trực giác nhạy bén cho cô cảm giác như có hai ánh mắt đang nhìn vào lưng và mặt mình. Cảm giác như bị soi xét ý, phía trước có chút tò mò, phía sau lại nóng rực... Bản cô nương ngực không to, mặt không xinh, lưng cũng không có hình xăm trạm trổ gì đâu, đừng nhìn nữa mà... chẳng lẽ lại lên cơn ảo tưởng sức mạnh rồi ! Thỉnh thoảng ngẩng đầu lên rồi lại quay lại giả vờ gọi phục vụ lấy mấy thứ nhưng vân bình thường. Quệt qua miệng, cũng không dính cơm phần ai, chắc tại đói quá rồi! Trước khi đi uống có một hộp milo và ăn một thanh kitkat, vẫn nên chú trọng sự nghiệp ăn uống thì hơn... Nói chuyện này, canh sen này, hàn huyên một lúc này, gắp cho bác Ngân này, đùi cừu nướng này,... tốt nhất cứ ăn đã...

Ăn xong cũng là 9 rưỡi 10 h rồi, cảl lũ chào bác Ngân xong rồi đàn đàn lũ lũ kéo nhau về ...

Đi ô tô đến căn nhà của ba người kia, cả bọn có chút sửng sốt... đẹp thật nha... Đó là một mẫu kiến trúc của một chị khoá trên đạt giải nhất hồi đầu năm. Nhà trường cho xây cực kỳ nhanh... từ hôm trao giải thưởng đến giờ cả lũ học sinh không hay biết tự nhiên thấy một căn nhà xuất hiện trong con ngõ mới. Đó là một ngôi nhà nhỏ khá đơn giản nhưng đạm chất dân kiến trúc.

Toàn bộ mang một màu vàng giống giấy vẽ bên ngoài. Vì sao ư? Vì đây là nhà dành cho sinh viên mà... Sinh viên cả nam cả nữ mọi khoa trong trường đều có khả năng vẽ từ không đến nỗi tệ đến xuất sắc nên những bức tường cũng một phần mang công dụng của một tờ giấy để... vẽ. Vẽ cũng khó giứoi hạn nhưng chung quy là rất thoải mái... Cái gì mà hoạ sĩ đều trầm tư rồi sâu sắc, muốn một không gian rộng rái thoáng mát không bóng người để sáng tạo nghệ thuật chỉ là nói phần bên trong nhà thôi. Nên bên ngoài mới là phản ánh đúng nhất của hai chữ Q : Quẩy và Quậy. Ví như cách đây một dãy nhà có một dãy nhà khác, phần cửa sau đối diện với mấy ngôi nhà của bọn quẩy 1. Cũng có nghĩa là bọn trẻ trâu nhất trong số tất cả các bọn trẻ trâu trong trường.

Hôm đấy là một ngày nắng đẹp trời, trời trong đất nâu. Một trong mấy bạn trẻ quẩy 1 đột nhiên nổi hứng mang sơn ra xịt để vẽ mấy bé flappy bird. Cũng chỉ có thể trách cái cửa quá mức ảo màu tím bằng phẳng giống hệt màu tường, bạn trẻ kia đang phun đến phần trời xung quanh thì...
.. . cạch... xịttttt.

Màu xanh bạc hà mát lạnh làm thành một đường ngang đầy ảo diệu quanh mái tóc màu nâu cà phê vừa đi nhuộm hôm qua của nữ sinh ấy... Cũng may là đúng lúc cô ấy quay lại... không thì...
Dù sao thì... kế đó đương nhiên là tiếng hét thảm thiết của cô gái ... Nghe đâu kiểu tóc ấy đã được mọi người ưa chuộngn trong suốt một thời gian dài. Còn tên kia cũng bị xử phạt, đầu tiên là phải mua một đống dầu gội hàng hiệu, sau đó là bị cô gái kia giữ làm người yêu, rồi làm chồng , không thể để hắn suốt ngày đi gay hoạ rồi xịt lung tung đúng không? Hàng năm đôi đó vẫn về thăm trường, trở thành một trong những cặp đôi đẹp nhất lịch sử trường Siêu cấp nghệ thuật...

Hồi tưởng lại xong, Leana nhắc ba chàng trai nên cẩn thận một chút về việc vẽ cũng như nữ sinh khoa này. Bề ngoài lanh lợi, xinh đẹp tươi tắn như hoa, ra khỏi trường ngàn người mê nhưng chỉ có mấy học sinh nam mới hiểu hết được tình hình và bản chất thật sự ... Trường cũng có lưu truyền rằng nếu cứ hai người, giới tính bất kỳ thế nào mà gặp được nhau trong hoàn cảnh ấy sẽ gắn bó với nhau suốt đời...

Long lại đùa sẽ đến nhà cô xịt vài phát khiến Leana đỏ hết cả mặt. Không ai nhận ra Leano đằng sau ánh mắt đã rực lửa, cái kiểu rực lửa này cũng thật khó đoán... có nghĩa là " Đừng hòng đụng đến chị gái tôi!" hay "Đừng có mơ tưởng ai khác ngoài tôi" thì chút nữa sẽ biết ... Điều khiến Hoa Hoa quan tâm lúc này là khuôn mặt đỏ bừng như quả cà chua của cô bạn thân, hắc hắc, tí có trò để trêu rồi. Nhưng có lẽ cũng nên đáp lại một chút nhỉ :

- Em thì không ngại nhưng thỉnh thoảng lại có mấy anh cao to đến tán Leana thì em yếu lắm, có địch nổi đâu. Anh có lỡ phun nhầm một chút thì cứ hưởng thụ đê... hắc hắc

Leana một lần nữa máu lại dồn hết lên mặt mà đập Hoa Hoa vài cái... cái gì mà yếu ớt chứ, Phương Hoa có đai màu gì đấy Karate cô cũng biết, chẳng phải mấu anh ấy đến là bị Hoa Hoa phang cho vài câu chạy mất dép à. Cũng khổ cho mấy anh ấy, bị Hoa Hoa đầu độc, ai bảo ảnh hưởng tới giấc ngủ của cô ấy cơ… Không quan trọng… quan trọng là cô lại bị trêu rồi, mất mặt quá đi !

Nhưng có nói mấy cũng không được, tự lượng sức mình thôi… Cả lũ nói chuyện một lúc rồi chào nhau, cũng muộn rồi, hơn nữa nhà của Hoa Hoa, Leana và Leano cũng chỉ cách đây 3 dãy. Bước dài ra ngoài ngõ nhỏ, Phương Hoa vừa đùa Leana một chút lại nhìn nhìn Leano rồi cười cười… lần này… có nhiều truyện để kể đây…

Leano toát mồ hôi, thầm nghĩ không địch nổi bà chị này rồi… giờ thì phải hít thở không khí đã. Đêm nay nhiều sao thật… gió lại mát nữa …

Đây cũng chính là lúc một câu chuyện mới bắt đầu…

Chap 3.2
Khi về đến nhà, Leano có kể lại chút chuyện như sau : Ảnh cos của nó muốn gửi sang Mỹ, đã đến vòng cuối cùng để quyết định giải thưởng, lại gặp phải đối thủ : Long. Nhìn ảnh là nhận ra nhau, cả hai chat với nhau vãi câu xã giao. Ảnh của Leano thật sự rất đẹp, đó là bộ yamada-kun , thằng bé đứng ở giữa, xung quanh là 7 nữ phù thuỷ xinh đẹp, trông cực ngầu và chất, ảnh của Long cũng không kém cạnh, đơn giản là bộ Kuroshitsuji, một cậu bé khả ái nào đó cos Ciel, nhìn về phía quản gia của mình_Sebastian_đương nhiên là Long. Bối cảnh trông cực kỳ mờ ám. Leano đã kịp thời ngăn Hoa Hoa vote cho ảnh kia, đơn giản chỉ là phản xạ có điều kiện thôi! Cũng chẳng biết hai người nói với nhau những gì, lại liên quan đến việc ảnh của em thiếu chút cảm xúc, có phải là chưa có kinh nghiệm không. Mấy dòng chữ phía sau được Leano in nghiêng, in đậm, viết hoa, gạch chân, tô màu đủ cả : "EM CÓ BẠN GÁI RỒI, CÔ ẤY XINH HƠN NGƯỜI YÊU CỦA ANH"

Thứ hai tuần sau đó, mọi học viên, sinh viên bắt đầu nhập học. Mở đầu bằng bài diễn văn ngắn gọn, xúc tích rồi đến mục tiêu năm học mà năm nào cũng vượt qua, việc tiếp theo chính là việc mà mọi người mong đợi nhất : đi dã ngoại!

Đó đồng thời cũng là việc mà không một trường nào làm ngoài trường này. Tất nhiên không phải đi chơi hoàn toàn mà là đi có mục đích. Học sinh khoa hoạ có chỉ tiêu riêng, phải hoàn thành ít nhất một bức tranh từ đầu chí cuối để đến khi về trường ngay lập tức sẽ nộp lại để chấm điểm. Ai không hoàn thành tranh hay đạt điểm dưới 6 sẽ chịu kỷ luật và phạt theo quy định của lớp. Hay sinh viên khoa thiết kế thời trang của Leana sẽ phải hoàn thành ít nhất ba mẫu vẽ có chủ đề mà họ nghĩ ra liên quan đến chuyến dã ngoại. Thậm chí cả khoa tin, khoa người mẫu,... cũng có việc để làm, ngôi trường này, nếu có khoa đánh bom cảm tử chắc cũng nghĩ ra nhiệm vụ...

Ngoài Leano và Phương Hoa học cùng lớp, mấy người khác đều học khoa và lớp khác nhưng cuộc thảo luận về buổi dã ngoại cũng rất sôi nổi. Năm nay, vì lý do rất chính đáng là thắt chặt tình đoàn kết giữa các khoa cùng tình cảm bạn bè, ... thực sự vốn đã chặt đến sắp nghẹt thở từ trước, lớp trưởng quyết định nói với cô hiệu trưởng, xin xếp 2 khoa lại với nhau. Nhận được sự ưng thuận, lũ con trai trong lớp có đứa thở dài, nhưng chỉ có lớp trưởng biết, nữ sinh khoa này cùng mọi nữ sinh khoa khác và một số nhân tố khác như bạn và tôi hiểu rằng đây là thắt chặt tình đoàn kết với trai đẹp. Điển hình ở đây là ba chàng trai mới từ Mỹ về : Vũ, Long, Phong cùng rất nhiều các hotboy mới nổi mà Phương Hoa chỉ có hứng thú đi soi hint...

Hắc hắc, lần này hay đây, ngoài việc tác hợp cho Phong cùng Leano, còn có thứ mà không chỉ khoa điện ảnh mà ai cũng thích : đóng phim

Hoa vì tài năng thiên bẩm, khả năng vô tận,... blah blah theo lời lớp trưởng Thanh mà chịu trách nhiệm về kịch bản bộ phim. Thực ra ai cũng có khả năng nhưng vì một lý do rất đơn giản là : lười cùng việc không được diễn chung với người mình muốn nên bọn nó đùn đẩy trách nhiệm cho Hoa. Hơn thế là lần này hai khoa chung một vở kịch, chẳng phải cơ hội càng lớn sao? Ở đây gần như không có học sinh rụt rè nhút nhát gì hết, tuổi trẻ mà, ai chẳng muốn tận hưởng.
Thoả mãn với nhiệm vụ của mình, nhưng trước hết phải xem phân công chia khoa thế nào đã.
Cách chia là cô hiệu trưởng sẽ bốc thăm. Kết quả vượt ngoài mong đợi của lũ con gái trong lớp. Tuy rằng mỗi khoa có 3 lớp nhưng sau một lần bốc thăm nữa, lớp A của Hoa lại được xếp trại cùng lớp A bên kia, nghĩa là lớp A khoa tin của Vũ. ấy, cả lớp, phải nói là cả trường như muốn nổ tung.

Hạnh phúc có, đau khổ có. Nhưng phản ứng duy nhất của Phương Hoa sau khi nghe tin là :

_Thanh, tớ viết kịch bản đam mỹ được không ?

Kết quả đương nhiên là những ánh mắt tóe lửa tổng cộng 4. 4 =36 đôi trừ Thanh, Leano và cô ra, đương nhiên không thể tự trừng mình được rồi, lác mắt mất !

_ Nghe cũng được đấy…- Quay lại với lũ kia – Nhờ Leano trap giúp cũng được mà ! Không thể uổng phí nhân tài, NHỈ ?- Lại quay sang nhìn cái đứa nãy giờ đang làm ngơ không quan tâm thế sự kia mà lắc lắc

Không đến mức dễ thế chứ- Cả Hoa và Leano đều nghĩ như thế, thật ra trap nếu có trình độ chuyên nghiệp thì không quá khó, khổ nỗi, ngoài Phương Hoa có cup B ra thì mấy cô bé kia gần hết đều là đầy đặn không tưởng.

Không cần bôi son chát phấn thì cái dáng cũng câu trai được rồi, đến khi mặc áo bó ngực, chẳng lẽ lại nói ngực sưng?

Không được, không được…

Nhưng mà vẫn còn cách :

_Thanh, cậu nhớ miếng dán môi không? – Hoa hỏi

Miếng dán môi là một miếng mỏng hơi có chất hơi dính, trong suốt, nếu dính vào môi thì không nhìn thấy, hôn tưởng có nhưng lại là không, cái này là do lũ học sinh trong trường mua về sau phim Batman, từng hot một lần, giờ vân nhiều người dùng. Nếu có cái này thì mấy kiss sences bọn nó sẽ không ngại nữa !

_ Ừ, còn cái đấy, nhưng mà không cho nhân vật nữ thì không ổn đâu…- Ý ở đây là : Tớ muốn có nhân vật nữ, tớ phải là nhân vật nữ, hiểu chưa?

_ Còn nhiều nữ phụ mà, ngoài kẻ thứ 3, cho thêm kẻ thứ 4, kẻ thứ 5, nếu nữ bên kia muốn có thể cho vài cảnh ăn chơi trác táng vào cũng được, cùng lắm là cho quá khứ, rồi cặp khác, đôi khác…

Cả lũ ngực mông đầy đủ cùng không ngực không mông nãy giờ ngồi im lắng nghe cuối cùng cũng như ong vỡ tổ mà nhao nhao lên “Được” “OK” “Khôngg…’’ “Tớ tình nguyện đi mua miếng dán môi” “ Tớ tình nguyện đi dán môi cho nam chính”…

Phương Hoa cùng Thanh nhìn mà hài lòng, lần này... phải đoạt giải nhất.

Chap 4
Trước ngày dã ngoại 1 tuần :
Trời trong xanh, nước trong xanh, ngay cả mặt người cũng xanh ngoét...

2 Tình hình duy nhất mà Hoa Hoa biết được là :

Lớp A1 kiến trúc + Lớp A 1 khoa tin chung vói nhau.

Lớp A1 Thiết kế thời trang + lớp A1 khoa model là một nhóm khác.

Bởi vậy, ở cái lúc hỗn loạn nhất của ngôi trường :Giờ ra chơi hay còn gọi là "Quẩy time" nay còn hỗn loạn hơn.

Lớp A1 khoa tin chưa bao giờ đông đến thế. Cả đoàn người nháo nhác vì sự phân chia.

Có một số lớp được xếp chung với vài hotboy khác thì yên vị hơn. Ngồi một chỗ với tầm mắt phóng ra ngoài cửa sổ nhìn về đoàn người đang đến phong cô hiệu trưởng kiện cáo.

Còn ở một chỗ khác, Phương Hoa cùng Leano đang nhàn nhã đến căng-tin mua đồ ăn.

Công sức để vượt qua đám người kia là không nhỏ nha... Bởi vậy phải ăn nhiều hơn nữa...

Ưu tiên sự nghiệp ăn lên hàng đầu, hai bạn trẻ nhanh chóng "lướt" qua những món đồ ăn được ưa chuộng nhất trong mọi hôm mà hôm nay khá ế ẩm.

Bánh gato chocolate 2 tầng này, trà sữa trân châu này, bánh quy nho chocolate gia truyền của bác Hương đầu bếp này, milo này,...

Cứ một bánh một nước, một bánh một nước như vậy, cả hai đứa cũng hết tay cầm luôn!

Khó khăn tìm chiếc thẻ tín dụng ở một xó xỉnh nào đó trong túi quần, người đi khao là Leano hơi chau mày.

Thẻ ! Thẻ ! Thẻ đây rồi !

Nhưng mà mình đã lôi ra đâu =•=

Cảm giác cứng cứng của chiếc thẻ vẫn chưa chịu ngóc đầu ra khỏi túi quần khiến Leano nhận ra chiếc thẻ nằm trong bàn tay dài có khớp xương rõ ràng trước mắt không phải là thẻ của mình.

Cũng không phải thẻ của Hoa Hoa...

Cùng một lúc, cả hai cặp mắt ngước nhìn chủ nhân hào phóng của chiếc thẻ đứng giữa.

Chính xác, là ngước nhìn a!

Trước mắt hai người là một chành trai cao đến 1m90, làn da màu đồng khoẻ khoắn khiến người ta ghen tị. Mái tóc vàng mềm mại cùng ngũ quan cân xứng dễ làm người đối diện có cản giác nhu hoà, thoải mái mà cao quý.

Nhận định chung của những người cận nặng nhất khi nhìn thấy chàng trai này cũng phải thốt lên 2 từ : đẹp trai !

Điển hình là trong mắt Hoa Hoa hiện giờ thì hai chữ đẹp trai trên đầu người ấy đã trở nên sáng lấp lánh rồi !

Một người đẹp trai nhất khi làm gì?

Với vốn kinh nghiệm nhỏ bé mà Hoa Hoa đã trải nghiệm đến khi gặp người này thì chính là khi quẹt thẻ a, với nụ cười rạng rỡ như nắng mùa thu.

- A ! Anh nhìn nhầm người ạ? Bọn em không quen anh - Hoa Hoa là người đầu tiên nhận ra vấn đề

- Không sao, kỳ thực anh mới vào trường, định vào lớp nhưng mà....- nhìn ra phía có đoàn người nháo nhác...

Leano cuối cùng cũng tỉnh, nhanh chóng bê chỗ đồ ăn đặt ra chiếc bàn gần đó. Việc anh ta ở đây thì cậu hiểu rồi nhưng mà :

- Sao anh lại trả tiền ăn cho bọn em?

- Yah , Cái này thì...anh cũng mới vào trường, chưa quen bạn bè mấy. Thấy có người cần giúp thì anh trả giúp thôi ! Hai đứa không cần trả lại đâu, chỉ cần giúp anh khi ở trường là được rồi !

Nói rồi xoa tóc mấy cái, xong lại nở nụ cười rạng rỡ. Cả Phương Hoa và Leano á khẩu :

Thứ nhất, người đâu mà hào phóng ghê ta >_<

Thứ hai, khẳng định là anh chỉ cần vào lớp thì sẽ không có tình trạng "chưa quen bạn bè mấy" đâu, chỉ sợ muốn tự mình trả tiền bằng thẻ tín dụng cũng không còn cơ hội mà vị người khác tranh mất đấy chứ !

Thứ ba, ai cũng biết là anh đẹp trai rồi, không cần cười nhiều thế đâu, làm ngừoi ta hoá đá lại bị nói là hậu dụê của Medusa cũng nên...

Trước mắt Phương hoa hiện ra một tờ báo có tiêu đề : "Medusa truyền kỳ_ Hậu duệ bị thất lạc" hay "Nụ cười toả nắng của cháu họ Medusa?"

Rùng mình một cái, Việt Nam mình cũng không hài hước đến thế đi ?

Lại nhìn về phía chàng trai cao 1m90 vẫn đang trong trạng thái gãi đầu cười ngốc :

_ Vậy bọn em cảm ơn, tí nữa không phải giờ học, anh có muốn đi luôn không ? Mà quên mất, anh học khoa nào thế ? Tên là gì vậy ?

Cái mặt ngố ngố đẹp trai giật mình “A” một tiếng rồi trả lời :

_Yah…Sorry, anh quên, tên tiếng Việt của anh là Triệu Bình Phúc, anh học khoa Tin, lớp A1, nhưng mà vị trí lớp cô hiệu trưởng chỉ, hình như không thấy biển lớp thì phải. Ban đầu cô định dẫn nhưng tiếng trống gì đấy vang lên, cô nhìn anh một lượt rồi lắc đầu, bảo ra đây ngồi đợi, không cho đi nữa…

Hai đứa ngồi hết nhìn đồ ăn rồi nhìn ra phía cửa sổ, xong lại nhìn vào khuôn mặt người đối diện…

Có hai con quạ đen cùng ba dấu “…” chạy chầm chậm trên đầu ba vòng rồi bay mất tiêu, tiếng “quác quác…” như vẫn còn tàn dư, để lại hai khuôn mặt ngố đần cùng một cái mặt ngố đẹp trai . =”=

Tên giống người Trung Quốc quá vậy anh… Mới cả kỳ thực, mỗi lớp đều có một cái biển lớp cực kỳ phong cách, ấn tượng luôn, nhưng cái anh ấy thấy là… “biển người” a. Cô hiệu trưởng cũng thật thâm, hiểu rõ học trò mình, dẫn “con nai’’ này đi, khẳng định sẽ thấy biển chết thật chứ chẳng đùa…

_ Haha, em hiều rồi, thế tí nữa anh đi được không, em có thể chỉ lớp giúp ?

_ Cảm ơn nhé,… à mà… hai đứa tên là gì vậy?

Lần này thì Leano nhanh miệng hơn, gì chứ trai đẹp thì không thể chối từ… hehe :

_ Em tên là Leano Nguyễn, học lớp A1 khoa Mỹ thuật, 19 tuổi. Sở thích của em là … blah, blah… Em chưa có người yêu. Có một chị gái học khoa thiết kế thời trang…blah blah. Số điện thoại của em là 09756XXXXX…

Chỉ đến khi Phương Hoa thấy cậu bé sắp khai cả số chứng minh nhân dân lẫn số đo ba vòng của mình ra thì buộc phải chen vào, lấy ánh mắt “dịu dàng” của mình “ nhẹ nhàng” nhìn Leano đến tí nữa cháy mặt và nhỏ giọng dần mới buông tha :

_ Em tên là Hách Phương Hoa, học cùng khoa và lớp với Leano, cũng 19 tuổi…

Chàng trai tên Bình Phúc vì mới về quê nhà học nên Tiếng Việt có chút còn chưa thông thạo lắm. Thấy Leano nói nhiều như vậy thì ra sức lắng nghe, thấy cô bé trông khá đặc biệt kia mở miệng thì càng chăm chú hơn, vậy mà chỉ nghe thấy lời giới thiệu đơn giản nên có chút sock, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người đối diện, yết hầu khẽ rung chuyển. Nghe tiếng ho khan nhẹ của người kia thì mới rời tầm mắt, nở nụ cười ngốc như mọi khi.

_ Yah… Vậy, chỗ đồ ăn này, xử lý thế nào đây?

Nói xong nhìn nhìn chỗ đồ ăn mà anh không tưởng tượng ra hai người có thể ăn được ấy rồi nuốt khan.

_ Ha ha, thường thôi thường thôi, thế này đã là gì… Anh cứ thử học ở đây tầm một thàng là biết ngay mà, khà khà…

Sân trường hỗn loạn, người người tung bay báo hiệu giờ “ tự học” còn có tên khác là “giờ tự chơi” đã đến :

Phương Hoa sau khi dẫn Bình Phúc đi một vòng trong sân trường thì đã anh dũng và nhẫn tâm thả anh đứng trước cửa lớp, hẹn gặp lại rồi để bầy sói cái ăn thịt... bằng ánh mắt.

Còn Leano ở đâu ư? VÌ không thể xin Hoa dẫn trai đẹp thêm vài vòng nữa ngoài cái sân trường chỉ rộng bằng 1/5 khuôn viên kia nên đã xung phong đi tìm cô hiệu trường.

Đáng tiếc là khi đến nơi thì Hoa Hoa đã thả người, đành không có cách nào khác ngoài đứng nhìn cô hiệu trưởng đáng kính quát đến khản cổ rồi chen vào lũ học sinh mất nết kia.

Haizzz… đúng là chỉ có khoa họa bọn họ ngoan thôi mà… (Sabe : Mèo khen mèo dài đuôi ~~~)

Ngó ngó một chút, Leano thấy một người đang rất hòa đồng, đúng vậy, rất rất hòa đồng : Vũ.

Bên trong lớp học :

Cơn dư chấn về học sinh mới qua đi nhẹ nhàng tưởng chừng như bất cứ khi nào có thể bùng lên, nhưng một số điều vẫn không thể nào thay đổi.

Một bóng người thon thả kiều diễm nhẹ nhàng đi tới bàn cạnh cửa sổ.

Gò má hồng hồng, đôi mi dài cong vút được chải chuốt nhiều lần hơi chớp chớp nhìn về phía nọ.

Bàn tay thon dài trắng nõn cầm một quyển vở bài tập chìa ra trước mặt người nọ :

_ Vũ ~_ Một giọng nữ mềm mại nũng nịu vang lên_ Anh giảng giúp em bài này được không ?

Còn chưa kịp để đối phương trả lời, cô đã nhanh nhẹn ke ghế sát cạnh bàn, ngồi xuống nhìn đầy si mê.

Từ trước tới giờ chưa từng từ chối ai, cậu cũng chỉ có thể cười mỉm khiem tốn :

_Được. Bài nào đây ?

_Bìa này_ Bàn tay thon dài chỉ vào một cậu bất kỳ gần tay chàng trai nhất.

Cậu nhíu mày :

_Đây là bài giải mà, Nhi, em có nhầm không ?

_A ! Không, em nhầm, câu này, câu này _ Vội vã chỉ sang một câu khác gần đấy, Nhi tự nhủ lần sau cần chuẩn bị kỹ hơn nữa… Ahh, đẹp trai thật đấy !

Quần chúng xung quanh có chút gai mắt. Một phần tập trung vào Bình Phúc, phần kia nhìn hoa khôi của lớp đang say mê, đắm đuối như con cá chuối mà ngắm nhìn trai đẹp của bọn họ…

Mặt dày là đây a !

Loạn thật, loạn thật !

Vũ từ tốn giảng qua qua vì cậu biết cô gái này chắc chắn chẳng thèm nghe cậu nói. Đến khi chán ngán đén tột dộ rồi thì quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặt sáng bóng của tấm kính không ngăn cậu nhìn thấy hai con người ngoài kia.

Là Phương Hoa và Leano ! Quả nhiên, hai người là một cặp, thường xuyên đi với nhau nhỉ ?

Nhịn không được giơ tay lên vây vẫy, khóe miệng cong lên ra hiệu chào, chuyển tầm chú ý của hai người kia từ học sinh mới ra mình.

Vẫn là nên đi chơi chút, tiện thể xem kịch bản ra sao.

Biết được sắp xếp của nhà trường, cả hai lớp đương nhiên nhất trí A1 khoa Họa sẽ viết kịch bản, dù gì cũng có máu nghệ sĩ, văn chương hơn khoa tin này một chút.

Còn kịch bản sẽ ra sao thì… hắc hắc, phải đợi Phương Hoa thôi !

Phòng sân khấu điện ảnh :

Màn ảnh đỏ bị mấy đứa đang chán đến cuồng cẳng chân tay kéo ra kéo vào. Nếu Leana mà ở đây, khẳng định sẽ nhìn ngay ra đây là mấy đưá cung Cự giải.

Chỗ đồ ăn Hoa Hoa cùng Leano vừa mua bằng tiền của Bình Phúc nằm ngay ngắn trên mặt bàn trông cực kỳ gọn gàng, sạch sẽ không vết bóc nhưng thực chất đã tiêu hao đi phân nửa … Ô_Ô

Mấy em bánh, trà sữa đáng thương giờ chỉ còn cái vỏ rỗng cũng… nằm ngay ngắn trong thùng rác Ô_Ô

Thủ phạm là ai thì cũng đang mắt điếc tai ngơ cả…. Hôm nay ngươi khao, ngày mai ta khao, quy luật của cuộc sống ấy mà >_< Thường thôi, thường thôi !

Hoa Hoa và Leano vào trước, Vũ theo sau, cộng thêm một cái đuôi Là Bình Phúc do tí nữa thì thiếu oxi do bị nữ sinh bao vây.

Lần đầu tiên trong đời, suốt 19 năm, Phương Hoa cuối cùng đã thật sự hiểu thế nào là sức hấp dẫn của trai đẹp. Dạo này cô thật có duyên với trai đẹp nha :3~~~~ Đời còn đẹp chán !!!

Cười mỉm trong lòng cùng dãy cuộn sóng tiêu hồn bay bay không dừng, tâm trạng hôm nay Hoa Hoa quả là tốt. Thôi thì, tí nữa sửa kịch bản cho thêm vài vai nữ vậy !

Nhưng dù gì cũng phải nói, người đẹp trai thì không nên cười nhiều, cười nhiều chỉ tổn hại cho bản thân, gia đình và xã hội thôi… (Sabe : chẳng liên quan mấy >_<)

Vũ thì quen rồi, nhẹ nhàng cười một cái. Nụ cười đầy sức hút mà tỏa nắng như ánh mặt trời mùa thu trong căn nhà kính đặc biệt này làm mọi người nghĩ tới hình ảnh chàng trai bước ra từ hoa hướng dương….

Bình Phúc tạo cho người đối diện cảm giác thoải mái, mát lành và dịu nhẹ.

Thứ lỗi cho cách dùng từ của Hoa Hoa, cô chỉ có thể tả được từng ấy, cũng may không tạo hiệu ứng nhà kính… ( Sabe : Hoa Hoa, mama thất vọng về kiến thức khoa học của con quá...)

Cầm cái túi sách được mang hộ lên, Hoa Hoa rút ra một tập giấy còn nóng hổi vừa in rồi giơ lên như cậu bé NewYork cầm tờ Times, đưa cho Thanh lớp trưởng một tờ rồi nói to :

_Mọi người xem thử kịch bản đi, góp ý thì nói với tớ, nhân vật chính thì tự mình chọn, ghi vào giấy rồi để kia_ Lại nhìn thấy A1 khoa tin cũng vì nghe thấy mà xuống liền nói lại một lần nữa_ Nhanh nhé, từ nay đến mai chốt nhanh.

Vì giới hạn phim là 18 phút, 2 phút nhạc phim và giới thiệu nhân vật, nên nội dung phải thật cô đọng, có chủ đề và gợi cảm xúc cho người xem.

Kịch bản lần này là đam mỹ, cũng không có ai phản đối mà khá đồng thuận. Thế kỷ 21 rồi, có phải thập niên 80 đâu mà kỳ thị giới tính nữa !
 

Updatee...

Read more ...

Thằng *tóa* kia tao vẫn còn yêu mày nhiều

Thằng *tóa* kia tao vẫn còn yêu mày nhiều



Park 1: Câu chuyện ngày mưa

-         Dậy mau!

-         Dạ con biết rồi – tiếng nói có vẻ uể oải của đứa con gái 16 tuổi.

Nó ngồi dậy trong khi mắt nó còn limm dim vẫn chưa muốn rời ra khoải chiếc chăn.Sắp xếp chăn màn gọn gang nó leo xuống dưới nhà lục lọi tìm cái gì đó…

-         Đồ ăn sáng mẹ để trên bàn rồi đó con ăn đi – mẹ của Uyên đang lục đục chuẩn bị đi làm.

-         Dạ mẹ đi làm vui vẻ…yêu mẹ nhiều *moa moa*

Nó vừa ăn vừa nhìn mẹ đi ra cánh cổng, nó chợt nhớ ra rằng thời tiết hôm nay sẽ mưa lớn mà mẹ lại không mang áo mưa. Ăn xong nó vội vàng đem áo mưa đến chỗ của mẹ làm. Đường đến công ty cua mẹ khá xa nhà, nó vừ đeo phone nghe nhac vừa đạp xe làm cho thời gian như nhanh hơn. Thoát cái mà nó đã đến chỗ của mẹ làm.Nó nhanh nhẹn chào hỏi các cô chú trong công ty va mang áo mưa đến phòng của mẹ làm việc.Nó nhẹ nhàng mở cánh cửa. thấy mẹ chăm chú làm việc, nó nhè nhẹ ôm mẹ một cái mà mẹ không hay.

-         Con đến đây có việc gì à,sao không lên tiếng kêu mẹ,làm mẹ giật ca mình!

-         Dạ hôm qua con coi dự báo thời tiết nói là hôm nay sẽ có mưa to nên con đem áo mưa đến cho mẹ ạ!- nó vừa choàng tay ôm mẹ vừa  nói.

-         Ôi mẹ quên bén đi mất, cảm ơn con gái yêu nha!- vừa nói mẹ vừa thưởng cho nó một nụ hôn lên má.

-         Thôi con về học bài nha mẹ. Chào mẹ con về!

Nó lại một mình đạp xe trên con đương dài…Đi một hồi thì nó có cảm giác rằng trời sẽ đổ mưa.Qủa nhiên linh cảm của nó không sai, trời bắt đầu đổ mưa-từng giọt mưa tí tách rơi trên cái má ửng hồng.Bỗng trên gương mặt đầy rạng rỡ kia lại toát lên một điều gì đó hơi lo lắng- à thì r axe bị hư. Giưã trời mưa mà xe lại bị hư nó vô cùng lo lắng.Nó đang loay hoay thì bỗng có một bàn tay ấm áp chạm nhẹ lên lưng nó và nói:

-         Bạn có cần mình giúp gì không?

Nó ngước lên nhìn-một ánh mắt vô cùng ấm áp-một khuôn mặt hiền lành đã làm nó có gì đó rân rân trong lòng và khá là bất ngờ.Sau một hồi suy nghĩ nó cứ ấp a ấp úng:

-         Dạ…dạ..

-         Để mình dắt xe giúp cậu sang bên kia đường sửa nha,bạn đi nhanh đi đứng đây lâu sẽ bị cảm đó.

Thật sự quá bất ngờ nó không biết nó gì ngoài những suy nghĩ vu vơ “ mình đang mơ hay sao,giữa trời mưa như vậy mà lại có một chàng trai không ngần ngại đến giúp mình- chẳng lẽ chính là chàng hoàng tử trong cổ tích ở thời hiện đại sao”. Một tiếng nói thốt lên làm nó thoát ra khoải cái suy nghĩ vu vơ kia.

-         Đi thôi bạn!

Cả hai đều bị ướt sủng dắt chiếc xe đạp qua bên kia đường.Cả hai gặp nhan trong hoàn cảnh éo le nhưng lại rất lãng mạn trong trận mưa đầu mùa kia

Park 2: Định mệnh

Cái ngày hôm đó, như một giấc mơ đối với nhỏ Uyên. Cả đêm nó cứ trằn trọc mãi…và chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra…

“ - Âý gì đó ơi…cảm ơn vì đã giúp mình nhen..-nó nghẹn ngào thốt lên trong tiệm sửa xe.

Chàng trai thì ngại ngùng không kém gì nó,mặt cậu cứ ngơ ngơ *dễ thương phết* nói:

-         Ùm … không có gì. Chỉ là tiện đường đang trú mưa thì thấy ấy gặp khó khăn nên ra giúp thôi…người quen mà…

Nó thẩn người ra ‘ ôi mẹ ơi cậu ấy biết mình kìa. Mà sao mình không biết cậu ấy nhỉ’ cái ý nghĩ lướt qua đầu nó một cách nhẹ nhàng và đã làm nó rất tò mò:

-         Uả ấy biết mình ư…sao mình không biết vậy?

-         À … ùm…thì mình với cậu học chung trường mà. Mình tên Quân học lớp 10A. bên cạnh lớp Uyên…

-         Vậy à…

Cuộc nói chuyện đầy nghẹn ngào kết thúc khi tiếng của chú thợ sửa xe vang lên:

-         Xong rồi các cháu.

Quân nhanh nhẹn lên tiếng ‘ Dạ xe sửa hết bao nhiêu vậy chú’ vừa nói Quân vừa rút ví tiền ra trả tiền cho chú sửa xe. Quân nhìn nó với cái ánh mắt ấm áp và nói lời tạm biệt. cái ánh mắt đó như hút hồn nó. Tâm hồn nó cứ treo trên cành cây mà chẳng hề hay rằng Quân đã trả tiền sửa xe và đi về hồi nào.

-         Sao cháu còn đứng đây?-chú sửa xe hỏi với vẻ tò mò

Nó giật cả mình khi nghe tiếng chú ấy nói. Nó như vừa ở trên trời rơi xuống vậy. nó vội vàng dắt xe ra về.”

Tất cả hiện lại trong đầu nó làm cho nó không thể nào chợt mắt được. Nó nhớ lại cái ánh mắt đó, nhớ lại cái giọng nói ấm áp đó … tất cả đối với nó tuy lạ mà lại quen. Nhưng rồi nó cũng nhanh chóng gác cái suy nghĩ đó ra một bên và chim đắm trong giấc ngủ.

Một ngày mới lại đến-tiếng chuông báo thức vang lên, mặt còn ngái ngủ nó ngồi dậy.Chuẩn bị xong hết tất cả, nó leo xuống nhà ăn sáng rồi đạp xe đến trường. Trên đường đi,nó lại nghĩ về chuyện hôm qua,nó thắc mắc tại sao Quân lai giúp nó. Cái câu hỏi vu vơ  không có câu trả lời đó cứ lẩn quẩn trong suy nghĩ của nó. Thoáng cái nó đã đến trường,tiếng trống cũng đã vang lên. Những tiết học lại bắt đầu trong cái không khí của buổi sớm mai. Sau hai tiết học đầu tiên, tiếng trống vang lên báo hiệu giờ giải lao. Nó vội vàng kéo nhỏ Tuyền ra căn tin-Tuyền là một cô bạn thân của nó. Thế là nó bắt đầu kể câu chuyện cổ tích ngày hôm qua cho Tuyền nghe. Lạ thật khi nghe đến cái tên Quân thì Tuyền lại cười mỉm một cách bí hiểm khiến nó không khỏi tò mò. Nó vội liền hỏi:

-         Mày biết cậu ấy à sao nãy giờ tao thấy mày cứ cười hoài?

-         Ùm thằng đó học chung với tao lớp bồi dưỡng toán á –Tuyền đáp lại

-         Ê mày thằng đó sao, tính tình được hum? – nó liên tục đặt câu hỏi làm cho nhỏ Tuyền bối rối

-         Mày thích nó rồi hả Uyên? Tuyền hỏi với vẻ hơi tò mò

Nó ghé sát vào tai của Tuyền và nói:

-         Ùm…hình như tao hơi…hơi thích nó ùi

-         Hả? cái gì? Mày thích thằng Quân 10A à?- Tuyền bỗng la toáng lên khiên cho cả căn tin nhìn chằm chằm vào 2 đứa nó.

Nhỏ uyên vội bịt miệng Tuyền lại và quay đầu sang bên kia thì thấy đám con trai lớp 10A đang ngồi bàn kế bên và trong đó có cả Quân nữa. Nó không biết nói gì, mặt đỏ cả lên,vội vàng kéo nhỏ Tuyền vô lớp mà không hề biết những người xung quanh đang nhình nó bằng một ánh mắt lạ kì. Nó xấu hổ đến nỗi chạy một cách nhanh chóng. Nó nghĩ ‘ thôi lần này là tiêu rồi,làm sao mà gặp mặt Quân để cảm ơn đây’ nhưng nó lại không hề hay biết rằng ở ngoài căn tin kia cũng đang có người tim đập rộn ràng vui sướng trong cái e thẹn giữa chốn đông người…

Park 3: Tớ đã thích cậu thật rồi đấy!
Cái vụ tai tiếng do nhỏ Tuyền gây ra khiến cho nó không còn mặt mũi nào nhìn mọi người.Tan trường nó cứ thập thò dắt xe ra về cứ như sợ người khác phát hiện vậy. Đạp xe trên đường đi về, người nó thẩn thờ, măt mũi phờ phạc thấy ớn. Trong lúc đang sầu não vì xấu hổ thì một chiếc xe đạp chạy tới:
- Uyên ơi chờ Quân với!
Nghe thấy tiếng của Quân nó không khỏi suy nghĩ ‘phải làm sao bây giờ, biết nói gì đây’. Quân đến và chặn đường của nhỏ Uyên lại:
- Uyên đứng lại mình có chuyện muốn nói.
Nó không khỏi lo lắng và rồi có điều gì đó khiến nó dừng xe lại:
- Có….có gì…Quân nói nhanh đi…mình…à mình còn có việc phải làm…
- Ùm vậy mình không kéo dài thời gian nữa…mình…mình đã quan sát cậu từ lâu…mình thích cậu thật đấy…
Nói xong Quân một mạch đi về với vẻ ngượng ngùng để lại nó một mình. Nó hầu như không hiểu chuyện gì đang xảy ra và không biết là mình đang mơ hay là thật. Nó chầm chậm suy nghĩ lại từng từ mà Quân nói ra bất chợt nó thốt lên… ‘ á á á… cậu ấy…thích mình kìa’ nó thốt lên với vẻ mặt rạng ngời nhưng lại có chút lo lắng. Nó tiếp tục đạp xe đi về…miệng thì cứ cười mỉm mỉm *trông iu lắm*. Về đến nhà nó thay đồ xong rồi ăn cơm, vì mẹ nó phải làm thêm nên nó phải ăn cơm một mình. Bỗng chuông điện thoại reo lên:
- A lô!
- Uyên à! Chiều 3h mình chờ Uyên ở tiệm trà sữa gần trường nha!
- Ơ…ơ…ơ…ai đấy ạ?
Chưa kịp hỏi là ai thì đầu dây bên kia đã tắt. Và rồi nó bắt đầu suy nghĩ ‘ai gọi mình thế kia, goi mà sao không nói tên tuổi,liệu chìu nay mình đi k?’. Một đống câu hỏi cứ nhảy nhót trong đầu nó mà chẳng tìm được một câu trả lời. Cú điện thoại vừa rồi làm nó băn khoăn đến nỗi ăn cơm chẳng vào, cứ 5 phút lại cầm điện thoại lên tay và lẩm bẩm ‘mình có nên gọi lại k’. Nó lên phòng,trên tay cầm chặt chiếc điện thoại, miệng thì cứ tiếp tục lẩm bẩm ‘hay là Quân nhỉ,nhưng Quân làm sao biết số của mình, chắc không phải đâu,mà mong sao không phải thật?’ Miệng thì nói sợ gặp Quân cứ như là gặp ma ý nhưng lòng thì khác. Nó thật sự rất mong Quân chính là chủ nhân của cuộc gọi kia.2 tiếng sau, nó bắt đầu vặn não suy nghĩ là có nên đi hay không. Nghĩ qua nghĩ lại, nó bắt đầu chọn cho mình một bộ đồ xinh và sửa soạn cho thật đẹp. thường ngày nó không như thế đâu, nhưng
hôm nay không hiểu điều gì khiến nó như vậy. Nó bắt đầu đạp xe đến chỗ hẹn, đến nơi nó bất chợt thấy hình dáng của người con trai ấy – chính là Quân. Nó đỏ mặt cả lên, nó định quay xe ra về thì một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nó:
- Đến rồi sao Uyên không vào mà lại về…bộ Uyên sợ mình nên k vào ak…
- À…à…không mình quên…là mình có việc phải về…-nó tái cả mặt
- Uyên à…vô ngồi một xíu xong ùi về cũng được mà…
Không còn chần chừ gì nữa Quân vội kéo nó vào quán…hai ly trà sữa đã có sẵn trên bàn, có điều gì đó khiến nó khá bất ngờ:
- Sao…sao Quân biết mình thích uống hương này?
- Chịu khó quan sát một chút thì chuyện gì chả biết- Quân trả lời trong vẻ ngượng nghịu.
Nó không biết nói gì hơn ngoài một nụ cười mỉm trên môi và thầm nghĩ ‘đúng là chàng trai trong mộng của mình, ga lăn quá đi thôi’. Cuộc trò chuyện kéo dài trong 30 phút với những câu chuyện phù phám ở trường, làm cho nó không khỏi nở nụ cười. Và rồi cuộc trò chuyện ảm đạm lại vì Quân tuyên bố có chuyện muốn nói. Không hiểu chuyện gì quan trọng mà nó rất rất nghiêm túc lắng nghe…Quân bảo nó sát lại gần nó nói cho nghe chứ không là lại gặp sự cố như lần trước. Và rồi nó dần dần ghé tai lại……. ‘con *tóa*…kia…làm…người yêu tui nhé…tui…tui…thích bà từ lâu rồi ý’
Không biết từ đâu Quân rút đâu ra một con gấu bông nhìn yêu lắm cơ, mặt vì xấu hổ mà đỏ chét:
- Tặng Uyên nè…
Nhỏ Uyên người hồn bay phách lạc cứ như là mơ ý. Nó nhận con gấu mà chẳng biết mình đang làm chuyện gì nữa. Nó sung sướng đên nỗi miệng không ngớt cười. Còn Quân thì đang vô cùng ngại ngùng nhưng hạnh phúc không kém gì nó. Và nó bắt đầu lấy lại bình tĩnh dù vui đến thế nào nó cũng giấu đi vì e thẹn:
- Cảm…cảm…cảm ơn Quân nhen…
Hai đứa không biết nói gì nữa chỉ biết nhìn nhau thôi… Và rồi không biết từ khi nào nó đã chấp nhận lời tỏ tình ấy…lời tỏ tình cực kì đáng yêu “ tớ thích cậu rồi, thật đấy"


Park 4: * Thương...thương...thương lăm ý*
Cuộc tình ngây ngô bắt đầu từ đây,sáng hôm sau nó dậy rất sớm. Mặt mũi thì tươi tắn hẳn lên.Có thể nói chuyện bắt đầu một mối quan hệ mới đã làm cho nó bắt đầu biết sửa soạn cho bản thân mình hơn, yêu bản thân mình hơn, và biết yêu thương, biết nhìn cuộc sống bằng một cái nhìn khác hơn. Nó đang ngồi ăn sáng thì tin nhắn reo lên ‘đang ở trước cổng nè *tóa* yêu. Nó vội sách cặp chạy ra nhưng cũng không quên ôm hôn mẹ để đi học. Nó ra cổng thì thấy Quân đang đứng chờ nó:
- Ê…đến đây chi á!- nó níu nhẹ cái tay của Quân
- ờ thì đến chở con tóa kia đi học chứ gì –vừa nói Quân vừa xoa đầu nó *nhìn hai đứa trông hạnh phúc lắm ý*
Nó leo lên xe và hai đứa cùng nhau đến trường. Đến cổng trương bao nhiêu ánh mắt đổ xô vào cái cặp trẻ này. Nó ngại ngùng nên từ từ đi xa Quân ra nhưng Quân thì lại không thích nó như thế, Quân bèn kéo nó lại nắm chặt tay nó cứ như không muốn nó đi đâu:
- Ở yên đây cho ck nghe không, không có đi đâu ý…-Quân nhìn chằm chằm vào mặt của nó như muốn ăn tươi nuốt sống nó vậy.
- Uả ck gì đây hả…ai làm vk cậu hồi nào – nó bối rối
- Trước sau gì cũng vậy mà…gọi trước cho nó quen…hì…gọi một tiếng ck nghe cái coi…
- Không?! – nó chu miệng về phía Quân nói với vẻ mặt đáng yêu lắm luôn
Tranh thủ lúc nó đang chu miệng Quân nhéo má nó một cái trong hàng nghìn ánh mắt đang nhìn hai tụi nó
- Nói đi mà…nói đi mới học tốt được…không nói là bỏ học ak vk ơiiiii
- Mệt ghê á…nhéo mà người ta đau quá trời luôn nè…mà…nói nhỏ nghe nè…c…k…ck học tốt nhá…thương thương nghen…- nói xong nó chạy đi một mạch luôn để lại thằng ck mà nó thương thương kia một mình. Nghe nó nói thương thương Quân sung sướng đến nỗi nhảy cẩng lên. Quân như tiếp thêm một nguồn năng lực dồi dào,cậu ấy cứ như đang ở trên thiên đàng vậy. Đến khi một người bạn của Quân chạy đến túm lấy cổ cậu:
- Ê sao mày còn đứng ngoài đây đi vô lớp thôi mày!
Cả hai vô lớp, những tiết học trôi qua rất nhanh,giờ ra chơi đã đến. Căn tin chính là địa điểm mà mỗi học sinh nào cũng thích và trong đó cũng có cặp đôi teen kia. Nhỏ Uyên kéo một nhóm bạn thân ra căn tin,Quân cũng vậy. Hai đứa vô tình gặp nhau tại cái nơi gọi là thánh địa của học sinh. Nó thì cứ mãi mê kể chuyện tình trong mộng cho mấy đứa bạn thân mà không để ý gì đến việc Quân đang ngồi bàn bên cạnh.Quân tức nên bắt đầu dở trò trêu con zk hâm của nó. Một ý nghĩ nhảy vào đầu Quân một cách vô ý thức. Bỗng Quân đứng lên một cách dõng dạc khiến cho bạn của Quân không khỏi bàng hoàng và níu Quân ngồi xuống:
- Ê mày làm gì á? Người ta đang nhìn mày kìa, ngồi xuống cái coi.
Quân nhất định không chịu:
- Uyên 10B ơi!
Nó không hề biết chuyện gì sẽ xảy ra. Nó quay mặt sang thì thấy Quân, nó giật cả mình. Nó liên tục ra ám hiệu bảo Quân ngồi xuống nhưng Quân thì nhất định không chịu. Quân lấy hết dũng khí:
- V…k…vk ơi!
Nó chỉ vừa quay mặt sang đám bạn của nó để tiếp tục câu chuyên trong mộng theo bản năng nó đã thốt lên:
- Ơi…đang nói chuyện với bạn mà kêu cái gì đó hả ck
Cả căn tin bật cười vì câu nói ngây thơ của nó. Những người bạn của nó cũng cười bật lên… đến ngay cả Quân cũng phải cười vì câu nói vô cùng ngây thơ kia. Nó bắt đầu hiểu được chuyện đùa của thằng ck iu của nó. Nó xấu hổ đến nỗi chỉ muốn kiếm một cái hố chui xuống. Nó đứng dậy vung tay lên dọa Quân
- Ck kia giờ muốn gì á!
Cả căn tin xôn xao lên ‘hai người này cứ vk vk ck ck ghen tị ghê á’. Nó thấy hối hận vì lời nói của mình đã vô tình ‘trời ơi Uyên ơi là Uyên sao mày cứ nói gì xàm xàm vậy chứ? Còn ck vk nữa chứ’
- Thôi mà vk trước sau gì ai cũng biết thôi thì mình thông báo trước vậy
Cả căn tin nổi lên một tiếng “ Ồ ”. Nó xấu hổ không còn biết nói gì hơn nó chạy thẳng vào lớp mặt kệ có hàng trăm con mắt đang nhìn nó. Còn Quân thì đang sung sướng vì được bạn bè xung quanh tán thưởng bởi cái tính “anh hùng” và thổ lộ tình cảm của mình với cả trường nhưng Quân không vì thế mà bỏ mặc Uyên. Quân chạy theo Uyên và chào cả căn tin bằng một cái nháy mắt như thể tự tin rằng mình sẽ làm được chuyện gì đó quan trọng ý.Ngay tức khắc Quân đã có mặt lớp của nhỏ Uyên, nó thấy Uên đang ngồi ở ghế đá một mình,mặt thì đỏ ửng.Quân nhẹ nhàng đến ngồi bên cạnh nó.
- Thôi mà…đừng giận nữa mà…
- Biết người ta xấu hổ lắm không? Giận luôn cho biết mặt coi thử từ nay dám làm vậy nữa không?
- Thôi mà…năn nỉ ak…
- Không?
- Tại người ta thương chứ bộ!
- Thiệt không?- nó nở nụ cười mỉm vi lời nói vô cùng đáng iu kia
Quân nhẹ nhàng khoác tay lên vai của nó một cách ấm áp như thể người đàn ông chở che người yêu ý
- Thương nên mới làm vậy…ngốc à…thương lắm ý
Cả hai chìm đắm trong cái gọi là *tình cảm ô mai* mà quên bén mất đi giờ vào lớp. Đến khi nhớ ra điều đó thì la toáng loan lên “ trời ạ vô lớp rồi kìa” nhưng dù vậy hai người vẫn không quên
“ ck ơi…vk ơi…thương thương lắm…gặp nhau ở cổng nhé *moa moa*!”

Park 5:Khó lắm...!
Ngày qua ngày hai tụi nó cứ quanh quẩn bên nhau chẳng chịu rời. Tụi nó chìm đắm trong vị ngọt của tuổi ô mai mà không hề lo lắng điều gì. Thường ngày thì Quân vẫn tới chở nó đi học nhưng mẹ nó không hề biết. cứ nghĩ là bạn gái đến chở nên không dể ý. Nhưng một ngày nọ,Quân vẫn đang đứng chờ nhỏ Uyên ở ngoài cổng, nó thì đang trên phòng lấy cặp, và ở dưới lầu vô tình mẹ nó đã thấy vóc dáng của người con trai đang đứng đợi ngoài cổng. Nhưng mẹ nó cứ nghĩ là ‘ chắc là bạn bè nên chở nhau đi học vậy thôi!’ những ngày kế tiếp mẹ nó cứ bắt gặp Quân và rồi hình thành một suy nghĩ trong đầu bà ‘hay là con gái mình có người yêu’. Bà thật sự lo lắng, bà bắt đầu kiểm soát mọi hành động của nó. Nhưng…tối hôm đó,trước khi đi ngủ nó đã viết nhật kí và quên cất vào nơi *bí mật*. Sáng hôm sau, mọi hoạt động vẫn cứ diễn ra bình thường và tất nhiên mẹ nó cũng biết Quân là người đến để rước nó. Mẹ lên phòng nó ngay sau khi nó đi học và rồi cuốn sổ nhật kí cũng được mẹ lật từng trang từng trang. Bao nhiêu nỗi niềm của đứa con gái trưởng thành mẹ đã biết. Tuy rằng chuyện đọc trộm nhật kí của con là không đúng nhưng mẹ nào mà chẳng muốn quan tâm đến con mình chứ. Mẹ nó bắt đầu lo lắng đến chuyện học hành của nó. Tối hôm đó, lúc đang học bài,bà lên phòng nó trên tay cầm li sữa còn nóng.
- Uả mẹ con tự xuống lấy được mà. – nó nói khi thấy mẹ nó vào phòng.
- Con không cho mẹ đem lên à? Với lại mẹ lên đây cũng có chuyện muốn nói với con
- Dạ được. Mẹ có chuyện gì muốn nói với con à?
- Ùm con lại đây ngồi mẹ có chuyện muốn hỏi- mẹ nó vừa nói vừa kéo nó lại giường.
- Dạ mẹ - gương mặt nó lo lắng dần lên
- Dạo này chuyện học hành của con ra sao rồi? Mẹ bận quá nên ít quan tâm con hơn. Cho mẹ xin lỗi.
- Dạ không đâu mẹ, tại công việc của mẹ thôi. Con vẫn ổn, chuyện học của con vẫn bình thường à mẹ.
- Con nè,chuyện gì thì chuyện chứ phải lo học nha con. Tuổi của con vẫn chưa đến chuyện yêu đương đâu con à!
- Sao mẹ lại nói vậy? – hình như nó đã đón ra được chuyện gì đó
- Xin lỗi con, nhưng mẹ đã vô tình đọc được nhật kí của con và cũng đã biết chuyện của con với Quân rồi.
- Mẹ…sao mẹ làm thế…- mắt nó đã ướt lệ
- Con à tuổi của con bây giờ là học thôi. Con nên chia tay với cậu Quân gì đó kia – mẹ nó nói bằng tấm lòng chân thành của người mẹ.
- Nhưng mẹ à…chuyện đó… không hề ảnh hưởng đến việc học của con. Tại sao mẹ lại bắt con chia tay với cậu ấy chứ - nghẹn ngào trong lòng nó nói không thành lời
- Nhưng đó là điều tốt nhất cho con bây giờ, nghe lời mẹ nha con!- bà cố gắng khuyên nó.
- Mẹ chẳng hiểu con gì hết à – nói xong nó chạy một mạch, những giọt nước mắt đã lăn trên gò má kia
- Uyên…chờ mẹ với… - bà hét lên và vội chạy theo nó nhưng không kịp nữa rồi.
Một mình nó lang thang trên con đường ngỡ như không có điểm dừng.Vừa đi vừa khóc, bỗng chuông điện thoại reo lên
- A lô! Vk ơi!
Nghe tiếng của Quân nó như đau hơn. Nó khóc nức nở trong điện thoại mà không thể nói được câu nào.
- Vk ơi,vk sao thế…đừng làm ck lo mà…sao vk khóc vậy – Quân lo lắng đến nỗi giọng cậu cũng rưng rưng
Nó buồn đến nỗi chỉ biết khóc và vội dập máy vì nó rất sợ…sợ Quân sẽ biết.
- A lô! Vk ơi… vk đâu rồi…đừng làm ck lo mà…
Quân lo lắng cả lên vội cầm áo khoác ra ngoài kím nó. Trong đầu Quân bây giờ không hề có suy nghĩ nào khác ngoài việc đi kiếm nó. Quân đã đi hết chỗ này đến chỗ kia nhưng vẫn không thấy. Và Quân đến nơi mà ngày hôm qua chúng nó đã đi. Quân bắt gặp một hình dáng nhỏ bé đang ngồi một mình và cậu đã nhận ra đó chính là dáng vẻ của nó. Quân chạy đến đứng trước mặt nó
- Biết là lo lắm không hả? sao không nói gì mà lại tắt máy thế kia?
Nó đứng dậy không nói lời nào ôm chầm lấy Quân
- Vk…xin lỗi!
Quân không hiểu vì sao nó lại như vậy. Quân vỗ về nó bằng cả tấm lòng.
- Thôi. Nín coi, không khóc nữa kể ck nghe đi.
Quân dìu nó ngồi xuống ghế đá. Nhẹ nhàng đưa tay lên lau nước mắt cho nó
- Thôi thôi…nghe lời ck đi không được khóc nữa…xấu lắm đó…- vừa nói cậu vừa lau nước mắt cho nó
- Ck…ck ơi…mẹ vk biết chuyện hai đứa mình rồi. Bà bắt vk phải xa ck. Vk làm không được – vừa nói nó vừa khóc to.
Quân càng lo hơn…mắt cậu đỏ hẳn lên…nhưng rồi cũng lấy lại bình tĩnh để an ủi nó. Quân nhẹ nhàng cho nó mượn bờ vai vững chắc để tựa vào
- Ùm hiểu rồi…nín đi mà…thương nghen…hay là để ck biến mất cho vk khỏi bị la nữa.
- Bị điên ak…ai cho đi….ở đây chứ không có đi đâu hết á! Nói lại một lần nữa là khỏi gặp nữa luôn á – nó bật dậy khi nghe câu nói của Quân
- Rồi rồi biết rồi. không nói nữa.thương nhất mà nỡ bỏ đi đâu.- gò má của Quân cũng đã ướt đẫm.
Quân cởi chiếc áo khoác đang mặc đắp lên người nó
- Trời gió lắm. Sao không mặc áo khoác hả. bộ muốn người ta chết vì lo à!
- Xin lỗi – nó bây giờ như kiệt sức vậy
Hai đứa nó chỉ biết tựa vào nhau để an ủi thôi…cùng nhau vượt qua sóng gió này….

Truyện teen:Thằng *tóa* kia tao vẫn còn yêu mày nhiều 

Park 6: “ ở lại hay đi”

Chuyện của ngày hôm trước đã khiến cho 2 mẹ con của nó dần dần có khoảng cách. Nó không hề mở miệng nói lời nào với mẹ. Hai người họ như đang có một bức tường chắn lại. Mọi chuyện dần trở nên phức tạp hơn rất nhiều. mọi rắc rối không dừng lại tại đó. Mẹ nó đã đến để gặp Quân. Bà làm như vậy chỉ muốn tốt cho nó, mẹ nào mà chẳng thương con chứ. Hôm đó bà đã đến trường hỏi thăm lớp của Quân, bà đã gặp Quân sau giờ học.

-         Cô đến đây gặp cháu chắc cháu cũng biết cô muốn nói chuyện gì đúng không?

-         Dạ. con có nghe Uyên nói rồi cô.- Quân lo lắng

-         Vậy cô vô thẳng vấn đề luôn. Cô muốn con chia tay với Uyên. Cô muốn hai đứa phải chăm chú vào học tập không muốn vì chuyện yêu đương mà bỏ bê việc học.

-         Nhưng thưa cô. Tụi con hoàn toàn không làm gì để ảnh hưởng đến chuyện học cả. Xin cô đừng bắt tụi con chia tay – mặt Quân tái hẳn lên.

-         Nếu hai đứa không nghe lời cô thì cô sẽ gửi Uyên qua ngoại và sẽ chuyển trường.- bà vô cùng quyết đoán trong lời nói

-         Cô…xin cô đừng làm như vậy mà. Con thương Uyên thật lòng mà.

-         Không nhưng nhị gì hết cô cho con hai lựa chọn. một là con sẽ chia tay với Uyên. Hai là Uyên sẽ phải rời khỏi nơi này, rời xa những người bạn. con cứ suy nghĩ đi. Uyên đi hay ở lại tất cả là do quyết định của con – nói xong bà đứng dậy và đi không cho Quân có thể có 1 lời giải thích.

Quân tê liệt hoàn toàn trước 2 lời để nghị của mẹ Uyên. Từ từ đứng dậy, hai giọt nước mắt đã rơi xuống một cách đau đớn, tim như thắt lại. thật sự chẳng ai ngờ đến chuyện này. Quân đã giấu không cho nó biết. Hôm sau khi đến trường, Quân vẫn cố gắng nở nụ cười với nó dù biết rằng sắp phải xa nhau. Đến giờ ra chơi nhỏ Tuyền kéo nó ra ngoài có chuyện gì đó gấp lắm.

-         Mày biết chuyện gì chưa? – mặt Tuyền tỏ ra nghiêm trọng

-         Chưa? Bộ có chuyện gì à!

-         Tao nói ra mày phải bình tĩnh đó nha.

-         Ùm mày nói đi – nó hồi hợp

-         Hồi bữa hôm qua tao thấy mẹ mày với Quân ngồi nói chuyện ở quán trà sữa gần trường mình ý.  Tao nghe man mán là chia tay gì đó á. Tao tưởng mày biết chuyện rồi chớ.

-         Hả? tại sao mẹ lại làm dậy chứ - nghe tin nó hốt hoảng vô cùng

-         Thôi mày nên đi hỏi Quân thử coi. Bình tĩnh nhá Uyên. Cố lên.

Tan học nó chạy đến chỗ Quân.

-         Sao giờ này còn chưa về hả? mẹ không tới đón à – Quân bây giờ chẳng còn sức lực gì nữa

-         Tai sao chứ? Tại sao phải giấu cơ hả. có chuyện gì cũng phải nói chứ tại sao im lặng rồi chịu đựng một mình thế kia – tay nó đập mạnh vào người Quân, nó khóc rất nhiều.

Quân ôm chầm lấy nó và đứa con trai mạnh mẽ ngày nào cũng phải bật khóc.

-         Xin lỗi. tại không muốn vk tổn thương.

-         Tại sao im lặng chứ. Nói ra rồi cùng giải quyết chứ sao phải chịu đựng một mình chứ. Vk yêu ck mà - *ức ức*

Hai tụi nó cứ ôm chặt vào nhau chẳng muốn rời tí nào. Cuộc sống không hẳn khi nào cũng đẹp như tụi nó vẫn thường nghĩ. Về đến nhà, mẹ nó đang nấu cơm thì quay sang hỏi nó:

-         Hôm nay chuyện học hành của con ra sao rồi?

-         Tại sao mẹ nhất quyết làm thế chứ? Con đã nói là chuyện đó không hề ảnh hưởng đên việc học của con mà mẹ. mẹ làm thế là đã khiến cho Quân tổn thương không và vô tình mẹ đã khiến con ghét mẹ hơn rồi đó.

Nó chạy một mạch lên phòng, đóng của phòng nó khóc thật to vì mẹ không thể hiểu được nỗi lòng của nó. Nó như chuẩn bị mở một cánh cổng tuyệt vọng vậy. Nó thật sự không tưởng tượng được rằng mình sẽ phải xa Quân. Như đây chính là con đường sắp chia làm hai vậy. Quân đau khổ cũng chẳng kém gì nó, bây giờ chính là chuyện khó khăn nhất cậu phải làm là đưa ra quyết định cuối cùng của mình. Quân không thật sự và vô cùng không muốn phải rời xa nó cũng không hề muốn nó phải rời xa cái nơi mà nó đã sống từ nhỏ đến giờ. Nơi mà nó có biết bao nhiêu là người bạn. Thật sự đây là sóng gió mà khó lường có thể vượt qua. Sau khi thức trắng cả đêm, cuối cùng Quân cũng đưa ra cái quyết định khó khăn nhất. hôm nay là chủ nhật nên cậu muốn dành cả ngày cho nhỏ Uyên. Nhỏ Uyên đã nói dối mẹ là đi học nhóm để đi chơi với Quân. Quân dẫn nó đi từ chỗ này đến chỗ khác, có những nơi tụi nó đã đi qua. Cứ ngỡ như hôm nay là ngày hạnh phúc nhất với hai tụi nó. Nắm tay nhau tụi nó cười cười nói nói như không hề có biến cố nào xảy ra vậy. hai tụi nó chơi cũng đã thấm mệt rồi, ngồi nghĩ dưới bóng cây bàng.

-         Vk nè… vk biết ck thương vk lắm không?

-         Sao tự nhiên bữa nay nói chuyện khó hiểu lắm ý?

-         Ck nói nghe nè. Có làm gì thì làm phải biết chăm sóc bản thân mình nghe chưa? Không được khóc nhiều xấu lắm đó, không được bỏ bữa nữa nghe không? Người gì mà gầy quá trời luôn – mắt Quân đã không còn kiềm chế nữa.

-         Sao ck nói chuyện cứ như là sắp đi đâu á? – nó lo lắng

-         Lỡ như có đi thiệt thì nhớ lo cho bản thân á nha!

-         Ai cho mà đi. ở đây chứ không có được đi đâu hết ak – nó vội bật dậy

Quân ôm chầm lấy nó, tay nhẹ nhàng gạt đi những giọt nước mắt mà nó không hề hay biết.

-         Ùm…sẽ ở đây chứ không có đi đâu mà lo. Ak mà có cái này muốn tặng vk nè nhắm mắt lại đi. – Quân rút ra trong túi một sợi dây chuyền rồi đeo vào cổ nó

-         Sao hôm nay tặng quà cho vk thế!

-         Không có gì!

-         Đẹp nhỉ. Vk cảm ơn nha! – nó mở mắt ra thấy chiếc dây chuyền với mặt có chữ cái đầu tiên là tên của hai người ghép lại

-         Hãy luôn mang nó theo bên mình nhé cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra nha – Quân nắm thật chặt tay nó.

Quân đưa nó về nhưng cũng không dám để nó trước cổng nhà ví sợ mẹ nó phát hiện nên đành để nó ở ngoài đầu hẻm. Quân cố gắng nở một nụ cười trong nỗi đau mà cậu đang chịu. Quân đứng nhìn nó đang từ từ đi vào, bóng nó đã khuất xa trong mắt Quân. Và lại lần nữa trái tim mạnh mẽ kia cũng không chịu được và phải rơi nước mắt.

…. Ngày mai…Quân sẽ về quê nội ở Đà Nẵng để nhập học… quân không hề muốn nó phải rời xa nơi này cũng không hề muốn phải nói lời chia tay trước mặt nó. Cách mà Quân cho rằng tốt nhất là im lặng rời xa nơi này. Tối hôm đó Quân gọi điện nói chuyện với nó cả tiếng đồng hồ. điều này khiến nó vô cùng lo lắng, cứ ngỡ như là Quân sắp đi xa vậy. Sáng hôm sau,rất sớm Quân đã đứng trước nhà nó mà không ai hay biết. Quân đứng và hét lên

-         Vk ơi, hãy sống thật tốt nhá, chăm sóc cho bản thân nhá, sẽ có ngày ck quay lại. ck iu vk nhiều.

Cứ một mình lẳng lặng, chẳng hề ai biết, cứ một mình chịu đựng hết tất cả. 9h sáng nay, Quân sẽ lên xe. Nó thì không hề hay biết gì cho đến khi…

Nó gọi điện cho Quân nhưng Quân không nghe máy. Nó cảm thấy có điều gì đó rất bất ổn. nó chạy đôn chạy đáo tim Quân nhưng chẳng thấy. đến nhà thì cũng không có. Nó chạy đến nhà bạn Quân thì hay tin. Nó không biết nói gì hơn ngoài tuyệt vọng và chạy ra bến xe tìm Quân. Vừa đi nó vừa khóc và chỉ biết cầu mong cho Quân vẫn còn ở đó. Nó đếục tung cả lên nhưng chẳng thấy Quân ở đâu. Và…theo thông tin của người bán vé… là chuyến xe đi Đà Nẵng vừa mới khởi hành…nó…đau đớn…và rồi chẳng còn sức để đứng nữa…nó ngã xuống và nước mắt không ngừng rơi

“ Tại sao lại đi như thế chứ. Không nói một lời nào mà cứ bỏ đi như vậy. vk yêu ck mà sao lại bỏ vk đi chứ. Đồ tàn nhẫn về đây mau đừng bỏ vk đi mà…đau lắm ” – những lời nói nằm trong tuyệt vọng khiến những trái tim chỉ mới 16 tuổi tan nát…

Park 7chân thành… sẽ làm được thôi…

Con đường để đi đến hạnh phúc bao giờ cũng sẽ chia làm hai, hạnh phúc hay không tất cả nhờ vào duyên số và cảm giác thật của chính ta. Uyên và Quân cũng vậy, hai tụi nó tuy rằng đang rất hạnh phúc nhưng đã có một bức tường chắn lại. và bây giờ cả hai đang đi trên con đường được chia làm hai mà chẳng hề mong muốn. sau cái ngày đó, tất cả đều đau khổ đặc biệt là hai đứa nó. Uyên ngày càng nhớ Quân, ngày càng xa lánh, ghét mẹ nó hơn. Còn Quân thì đau đớn trong từng ngày, từng giờ.

Một ngày mới lại bắt đâù, Uyên thức dậy trong cái mệt mỏi. cuộc sống không có Quân bên cạnh nó thật sự không quen. Bây giờ nó không hề nói chuyện với mẹ nó, cũng chẳng cho mẹ chở đi học. ngày hôm nay cũng vậy, nó đi bộ đến trường, mặc dù biết là hơi xa nhưng nó vẫn quyết tâm không cho ai chở đi dù là mẹ hay bạn. Nó cứ bước đi, từng bước từng bước, một cách nặng nề. đến trường chẳng nói chuyện với ai, học hành thì giảm sút,  nhìn nó trong phờ phạc hơn rất nhiều… Ở nơi kia,Quân chẳng hơn nó được mấy. đứa con trai mạnh mẽ ngày nào bây giờ cũng chẳng còn. Cậu ốm hơn rất nhiều. Nhiều khi cầm điện thoại trên tay, Quân muốn gọi cho nó nhưng rồi lại thôi. Quân sợ cậu sẽ chẳng kiềm chế được. 16 tuổi đầu, hiểu được cái cảm giác say nắng tuổi ô mai, quen cái cảm giác an toàn được bảo bọc chở che từ người yêu… bỗng…một ngày tất cả tan biến. một cú sốc tinh thần cho cái tuổi 16 khiến cả hai ngã quỵ. Bậc cha mẹ nào chẳng muốn con mình sẽ thành đạt, mong muốn cho con mình sẽ được những điều tốt đẹp nhất. điều đó không thể nào trách được, nhưng, mẹ của Uyên lại áp đặt con mình một cách quá đáng, điều đó đối với suy nghĩ của bà đó thi là điều tốt nhất. nhưng nó đã vô tình làm đứa con gái như Uyên phải chịu một cú sốc khá nặng và đã vô tình đẩy khoảng cách giữa mẹ và con ngày càng xa hơn.

Hôm nay đến trường, Uyên không hề ăn uống gì, sắc mặt xanh xao rất nhiều. cảm thấy điều bất thường từ nó Tuyền chạy lại hỏi thăm nó

-         Mày sao vậy, mặt mũi tái hết rồi kìa.

-         Tao không sao,không cần phải lo cho tao – nó mệt đến nỗi từng lời nói ra như không hề có sức.

-         Hả! mày sốt rồi nè. Theo tao lên phòng y tế gấp – Tuyền sờ tay lên trán nó và hét lên

-         Tao đã nói là không sao rồi mà sao mày cứ nói miết vậy

-         Bạn hiền à, tao biết mày thật sự rất sốc. tao biết mày đang buồn nhưng mày phải để ý đến sức khỏe của mình chứ

Nói xong Tuyền không cho nó nói lời nào liền vội dìu nó đứng dậy. nó không còn đủ sức để tự đứng trên đôi chân mình nữa…và rồi… nó ngã xuống trên sàn. Nó làm cho bạn bè nó rất lo đặc biệt  là Tuyền, cậu ấy thật sự đã rất sợ. lớp nó vội vàng đưa nó đến bệnh viện. Còn Tuyền chạy sang lớp 10A để hỏi thăm xin số di động của Quân. Tuyền xin mãi mới được. Tuyền vội gọi cho Quân

-         A lô! Quân à. Uyên không xong rội Uyên phải vô viện rồi cậu tranh thủ lên sớm được chừng nào hay chừng đó nha. Thôi mình vào viện để coi nó ra sao nha. Nhớ lên đó,Uyên rất cần cậu đó.

Tuyền nói rồi vội dập máy. Quân nghe xong, gần như là kiệt sức. hai giọt nước mắt tự động rơi xuống không chút sức lực. Quân chẳng quan tâm gì đến việc học nữa cậu vội bỏ tất cả lại vội chạy ra bến xe mua vé lên Sài Gòn. Người thì chẳng còn chút sức nào, lên xe ngồi thì cứ thấp tha thấp thỏm lo lắng không ngừng. mặt mũi thì tái mét. Và rồi cậu cũng đặt chân lên Sài Gòn, không suy nghĩ gì nữa cậu chạy thẳng đến địa chỉ khi nãy Tuyền nhắn tin cho cậu. Tìm đến được bệnh viện cậu chạy đôn chạy đáo tìm phòng bệnh trong bồ đồ đi học. Bây giờ suy nghĩ duy nhất hiện ra trong đầu Quân là mong nhỏ Uyên đừng có mệnh hệ gì. Tìm được đến phòng bệnh, Quân vội chạy vào thì thấy mọi người đều ở đó có cả mẹ Uyên nữa. mọi người nhìn nó trong bộ dạng thê thảm này càng thấy thương cho tình cảm của chúng nó. Mọi người ra ngoài để Quân lại với Uyên. Uyên lúc này vẫn còn hôn mê chưa tỉnh dậy. Quân ngồi xuống bên cạnh nó, nắm chặt tay nó:

-         Tỉnh dậy đi mà. Đừng có chuyện gì nha. Xin vk á.

Nước mắt trào ra, mặt mũi hốc hác, Quân cảm thấy vô cùng thấy có lỗi vì đã để nó chịu đựng.  mắt Uyên từ từ mở ra, thấy Quân nó vội bật dậy. nó đánh mạnh vào người Quân

-         Sao lại đi mà không nói lời nào như vậy chứ? Biết là đau lắm không? Đồ tồi.

Quân nhào tới ôm chặt lấy nó chẳng biết nói gì ngoài hai từ xin lỗi. hai đứa cứ ôm nhau mãi cho đến khi… mẹ Uyên đột nhiên vào phòng. Quân giật hết cả mình lo lắng, Quân đứng dậy

-         Thôi không sao thì mừng rồi. nhớ giữ gìn sức khỏe á. Thưa cô con về - Quân nói một cách nghẹn ngào những lời mà cậu ấy không hề muốn. Quân bỏ đi trong sự đau đớn của một người con trai khi bỏ lại người mình yêu dug không hề muốn tí nào. Uyên thấy vậy vội tháo sợi dây chuyền nước đang gim trên người nó chạy theo Quân. Mẹ nó thấy lo nên cũng chạy theo Uyên. Nhưng bà bỗng đứng lại…

Uyên ôm chặt người Quân từ phía sau “ đừng đi mà… đừng bỏ vk một mình… lạnh lắm” nước mắt ướt đẫm trên lưng Quân. Quân quay sang…ôm lấy nó thật chặt như không muốn buông lần nào nữa vậy

-         Sẽ không đi đâu nữa hết! ở đây mãi mãi luôn. Không bao giờ để mất vk nữa. tin ck nhé.

Bạn bè nở một nụ cười an tâm khi thấy hai đứa nó lại trở lại như những ngày mới yêu. Ngay cả mẹ của Uyên bây giờ cũng dần dần thay đổi suy nghĩ. Bà nở nụ cười như đặt niềm tin ở Quân.

-         Bỏ vk ra. Nghẹt thở bây giờ - nó nói trong niềm vui sướng hạnh phúc

-         Ck xin lỗi ck quên.

Tất cả cười rộ lên trong niềm hân hoan khi thấy cả hai lấy lại tinh thần. cả hai phá được bức tường ngăn cản con đường hạnh phúc. Liệu với tình cảm chân thật, ngây ngô ấy có khiến hai người sẽ lại cùng đi chung con đường đã từng đi? Tất cả đều dựa vào bản lĩnh…

Park 8: người ngoài cuộc
Hạnh phúc sẽ luôn mỉm cười với ta khi ta biết trân trọng và giữ gìn nó. Uyên và Quân thật sự đã vượt qua bức rào cản phía trước nhờ vào sự chân thành trong tình cảm.
Sau cái hôm định mệnh đó, sức khỏe của Uyên thì đã đở hơn rất nhiều. còn Quân thì phải mất một tuần để làm thủ tục chuyển trường lại. Tình yêu như một con dao hai lưỡi nhưng vì sức mạnh đó mà đã khiến người trong cuộc có thể làm bất cứ điều gì. Hai đứa lại trở lại như những ngày mới quen. Ngây ngô, hồn nhiên và càng ngày càng trân trọng nhau hơn. Và dường như, mẹ của Uyên đã hiểu ra được tình cảm của con mình sau cái ngày đó. Bà không còn ngăn cản nữa, bà thật sự đã hiểu được phần nào tình cảm của đứa con gái mới lớn của mình.
Một tuần trôi qua, hai đứa lại cùng nhau đi học dưới con đường quen thuộc kia. Lại cùng ngồi bên nhau kể những câu chuyện vu vơ mà hai đứa vẫn thường kể. hôm nay, để mừng cả hai lại được bên nhau nên Quân đã mời tất cả bạn bè thân thiết của hai người một chầu chè tại quán trà sữa-nơi mà diễn ra lời tỏ tình ngọt ngào của Quân. Sau giờ học, tất cả kéo nhau ra quán trà sữa. gương mặt ai nấy đều rạng rỡ như mới trúng số vậy. quán trà sữa nhộn nhịp hẳn lên nhờ bọn quỷ ma lanh này. Đúng là “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba là học trò”. Mọi người nói chuyện rôm rã khiến cho mọi thứ xung quanh như đẹp hơn. Bỗng… chuông điện thoại của Quân reo lên. Mọi người không hề biết ai là chủ nhân và nội dung của cuộc gọi đó. Sau khi nghe điện thoại
- Các bạn cứ ở lại chơi nha, mình có việc nên phải về gấp. Hoàng xí nữa chở Uyên về dùm mình nhen.
- Có việc gì mà phải đi gấp thế - nó nhăn mặt lo lắng
- Xin lỗi nha, có việc gấp, có gì bữa sau ck kể cho nghe – Quân nhéo má nó một cái
Chẳng ai đang hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mặt nó ỉu xìu khiến cho không khí đang vui thì lại trở nên im lặng hơn. Và mọi người ra về với cái thắc mắc không thể trả lời nổi “ tại sao Quân bỏ Uyên và mọi người lại sau khi nghe cuộc gọi đó chứ” .
Quân chạy về thì ra đó là vì cô bạn của Quân ở Đà Nẵng sẽ lên đây học. hai người gặp nhau, nói chuyện khá thân mật. Quân giúp người bạn tên Hân ấy làm giấy tờ chuyển trường và không ngờ Hân được phân vào lớp của Quân. Hôm sau, Quân vẫn đến đón Uyên đi học, nhưng hôm nay không còn là hai người mà sẽ là ba người – Hân đi cùng Quân.
- Ai…ai đây vậy Quân – bước ra khỏi cánh cổng nó vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Hân
- Ờ đây là bạn của ck mới từ Đà Nẵng chuyển vào trường mình và học lớp ck á.
- Ùm.chào cậu mình tên Uyên học cạnh lớp Quân – nó nhanh chóng mở lòng với Hân hơn
Không khí trở nên căng thẳng hơn. Chẳng còn sự vui vẻ của những câu chuyện. mọi thứ trở nên ảm đạm hơn rất nhiều. đến trường tất cả đều rất bất ngờ với sự hiện diện của Hân.và hình như mọi người không hiểu rõ mối quan hệ của Quân và Hân. Buổi học hôm nay kết thúc, Quân và Uyên ra công viên chơi.
- Hân là gì với ck thế? – nó hơi tò mò
- Thì là chứ gì. Đang nghĩ gì đó… đừng nói là đang nghĩ bậy á nha! – Quân xoa đầu nó một cách nhẹ nhàng.
- Ai đâu biết được. nghĩ xàm xàm mà lỡ nó trúng thì sao – nó chu miệng
- Trúng thì trúng. Bỏ vk theo Hân luôn
- Dám. Thách á đi đi.
Quân nghịch vội đứng dậy giả đò đi. Uyên thấy dậy sợ hết hồn nên vội nắm tay kéo Quân lại
- Thôi. Không giỡn nữa. ai cho mà đi
- Biết mà. Không bao giờ đi đâu, ở đây làm cục nợ cho vk suốt đời luôn.
Hai người cứ như trẻ con, nghịch đùa đến khi đi về. khi ngồi trên xe, nó bỗng nhiên ôm chầm lấy Quân thì thầm “ vk tin ck thế nên đừng làm vk thất vọng nha”. Nghe lời thì thầm đó, Quân bỗng nhiên mỉm cười, một tay thì lái chiếc xe đạp một tay thì nắm chặt tay nó “ Yên tâm, cứ tin ở ck”. Nghe lời của Quân nói nó thở phào nhẹ nhỏm như đặt hết niềm tin ở cậu.
Thật sự Quân và Hân có mối quan hệ rất tốt. trước kia khi ở Đà Nẳng cô bạn nhỏ này hơi thích Quân. Và rồi tất cả sẽ ra sao với cô bạn đơn phương này? Cô bạn nhỏ này là người như thế nào? Tay ba chăng….

Park 9: Tớ và cô ấy cậu chọn ai?

-         Tớ thích cậu đó Quân! Từ lâu lắm nhưng chẳng dám nói ra – giọng Hân vang lên sau dãy phòng.

-         Cậu nói cái gì cơ? – Quân sửng sốt khi nghe thấy

-         Tớ thích cậu. – Hân nói xong ôm chầm lấy Quân

Quân bất ngờ không kịp phản ứng. Lúc đó bất ngờ Uyên đi kiếm Quân và ra phía sau dãy phòng thì… Uyên đã thấy… nó đứng sững không nói thành lời. Trên tay ôm món quà tặng Quân để chúc mừng Quân thi đậu học sinh giỏi, hai hàng nước mắt lăn xuống không lí do. Món quà tự động rơi xuống, bàn chân bước đi một cách nặng nề không dám quay lưng lại. Quân thì đang cố kéo Hân ra nên không hề hay biết sự có mặt của nó. Cho đến khi, thấy được hộp quà với những lời nhắn của nó… thì Quân chợt biết thì ra nó đã đứng đây nãy giờ. Quân vội chạy đi tìm nó, nhưng chẳng thấy đâu. Lớp cũng chẳng có, bạn bè thì không ai biết. Quân sốt ruột cả lên nhưng chẳng biết làm gì vì đã đến giờ vào lớp. tan học Quân đi tìm nó khắp nơi mà chẳng thấy. tối đến, Quân chạy sang nhà nó bấm chuông, nó đang ở trong nhà gọt hoa quả nghe có người gọi cửa nó chạy ra. Mở cánh cổng ra, nó thấy Quân thì vội đóng lại nhưng Quân lại kéo ra….

-         Cả ngày đây đi đâu thế hả?

-         Kiếm làm gì chứ? Lo tình yêu mới kìa

-         Hồi chiều cho xin lỗi mà. Vk hiểu lầm rồi. ck và Hân không có chuyện gì đâu

-          Không có chuyện gì hả. ôm nhau chẳng lẽ là không có gì sao? Như thế là bình thường hả? – mắt nó ứa nước

-         Nhưng mà ck đâu có thương người ta đâu. Người ta đơn phương mà.

Nói dứt câu thì điện thoại reo lên. Hân đang đứng trước cửa nhà của Quân nên Quân phải dìa gấp.

-         Mai ck tới đón vk đi học nha. Giờ ck phải dìa gấp.

-         Uyên và Hân cậu chọn ai. Nếu cậu quay đi thì coi như cậu chọn Hân và ngược lại – nước mắt của nó lại bắt đầu chảy.

-         Nhưng người ta đang đứng trước cửa nhà nói là có việc gấp…

-         Cậu đi đi…đi cho khuất mắt tui…- nó vội đóng cửa lại.

-         Uyên…Uyên…

Quân chẳng biết làm gì ngoài ngậm ngùi và đi về. về đến nhà thì thấy Hân

-         Cậu đến đây có việc gì không?- mặt Quân phờ phạc

-         Ờ đến để rủ Quân đi ăn chè…

-         Vậy cũng gọi là quan trọng à Hân – Quân bức bối

-         Chứ sao?

-         Hân đi về đi. Mình hơi mệt không đi được đâu – nói xong cậu đi vào nhà chẳng thèm để ý gì đến Hân.

Nhỏ Hân thì bực bội ra về. cả đêm hôm đó, Quân gọi cho nó mà cứ thuê bao. Còn nó chẳng học hành, cũng không thèm ăn cứ nằm trên giường và rất sợ. trong đầu nó bây giờ điều khiến nó sợ nhất  chính là Quân sẽ chọn Hân mà bỏ nó. Nó không dám đứng trước mặt Quân để nói ra điều này vì nó sợ điều này sẽ thành hiện thực. nhưng nó không hề biết rằng ở đó người ta đang lo cho nó biết nhường nào.

Sáng hôm sau, vẫn như mọi ngày,Quân vẫn đứng chờ nó ngoài cổng. nhưng hôm nay nó dắt chiếc xe đạp mà kể từ cái ngày mưa ấy nó không đi.

-         Sao bữa nay dắt xe ra đi vậy?

-         Không muốn làm phiền ai kia.

-         Thôi  mà. Đừng giận nữa. thương vk nhất mà.

-         Không cần

-         Quá đáng lắm rồi nha. Suy nghĩ cho kĩ rồi nói ha. Người Quân chọn là Uyên chứ không phải là Hân. Thế nên dẹp cái suy nghĩ đó đi. Chừng nào hiểu được thì đến tìm Quân. Đi trước đây

Nói xong Quân đi một lèo chẳng thèm quay mặt lại. Hình như Quân giận cái tính ghen tuông không tin tưởng cậu của nó. Nhưng người con gái nào cũng sẽ vậy thôi. Ai mà chẳng sợ mất người mình yêu chứ. Thường ngày hai đứ nó đi chung nhưng hôm nay lại đi riêng còn người này đi trước người kia đi sau khiến không biết bao nhiêu bạn bè thắc mắc. khi nó vào lớp nhỏ Tuyền vội chạy lại hỏi:

-         Mày với Quân sao vậy? bộ mày biết chuyện của… của nhỏ Hân rồi à!

-         Đừng nói với tao là mày biết rồi nha.

-         ờ… ờ… ai mà chẳng biết chuyện nhỏ Hân tỏ tình với Quân chứ.

-         Mày đi ra chỗ khác đi. Bạn bè mà chẳng đứa nào cho tao biết. hùa nhau lừa tao à.

-         Bạn hiền à. Tao biết mày đang rất là rối. nhưng mày thử nghĩ kĩ đi. Thằng Quân nó đẹp trai lại còn ga lăn nữa nên nhiều con theo là đúng.  Nhưng trong lòng nó chỉ thương mày thôi. Tin tao đi.

-         Mày đi ra chỗ khác đi. Nói nhiều quá

-         Nghĩ kĩ lại nha mày.

Trong suốt buổi học nó chẳng để tâm gì cả. trong đầu cứ lẩn quẩn cái suy nghĩ “ liệu mình đã sai khi nghĩ Quân sẽ chọn Hân”. Đến giờ ra chơi vẫn là căn tin nơi tụ tập của bọn nó sau giờ học. Uyên đi cùng với Tuyền và mấy đứa bạn thân. Đi ra đến căn tin thì bọn nó thấy băng của Quân trong đó có nhỏ Hân. Hân thấy nhỏ Uyên đi ra thì vội nảy sinh ý gì đó. Nhỏ Hân vội chạy lại chỗ của Quân, choàng tay Quân ra vẻ dễ thương khiến mọi người sững sờ. Quân khó chịu hất tay Hân mà cô bạn này chẳng chịu buông ra. Uyên thấy thế vội chạy ra khỏi căn tin. Mắt ướt nhòe… đám bạn của nó nhìn Hân với ánh mắt khó chịu rồi chạy theo Uyên. Bạn bè của Quân cũng chẳng ưa gì Hân sau khi thấy Hân làm vậy trước mặt Uyên. Quân cũng chạy theo để giải thích nhưng cũng không kịp…

Hạnh phúc cũng không thể tránh khỏi những chuyện này chớ. Liệu Uyên và Quân sẽ thật sự thông cảm cho nhau, thật sự hiểu nhau…để vượt qua…

Park 10: thằng *tóa* kia tao vẫn còn yêu mày

-         Tại sao Hân lại làm vậy với Quân? – Quân khó chịu với những gì đã qua nên tìm đến gặp Hân sau giờ học.

-         Tại Hân thích Quân.

-         Nhưng người Quân yêu, và người Quân chọn mãi mãi là Uyên. Quân xem Hân chỉ là bạn mà thôi.

-         Tại sao chứ? Hân có gì thua Uyên nào. Người xứng với Quân là Hân chứ không phải là Uyên – Hân nắm tay Quân cố giải thích

-         Hân à. Mình thương Uyên chứ không phải thương cái vẻ đẹp hay một thứ gì khác bên ngoài Uyên. Thế nên Hân đừng làm vậy nữa. – Quân hất tay Hân một cách vô tình

-         Nhưng…nhưng…

-         Hân ngĩ thử mình đã làm đúng hay sai. Tại Hân mà mọi thứ ra như thế này. Hân đi dùm mình cái.

Dứt lời, Hân bất ngờ ôm Quân một cái. Vừa lúc đó Uyên và đám bạn đi ngang qua. Quân cố hất tay Hân ra thì thấy Uyên. Quân vội chạy đến chỗ Uyên.

-         Không như Uyên nghĩ đâu. Chỉ là Quân đang nói chuyện với Hân thôi – Quân nắm chặt tay Uyên cứ như mong được hiểu vậy

-         Rõ rang như thế mà còn nói gì. Tui không phải là con ngốc nha. Trước mắt hết rồi. thôi thì…a đi dùm cái – nó thốt lên những lời cay đắng mà trong tim nó không hề muốn. vứt tay Quân một cách lạnh nhạt.

Quân níu tay Uyên một lần nữa…

-         Uyên không tin Quân đúng không? Nếu buông tay lần nữa thì coi như hết…

-         Quá rõ rang rồi thế nên…hạnh phúc nhé…- một lần nữa nó lại vứt bỏ cánh tay kia một cách khó khăn.

Uyên quay đi  với những giọt nước mắt. còn Quân thì bất lực đến cùng. Chẳng biết nói gì, cũng chẳng biết làm gì đành phải chấp nhận buông tay. Trong lòng thì hai tụi nó chẳng muốn tí nào, bất lực trước sự chen chân của người thứ ba. Đến trường chẳng dám đối diện, một cú điện thoại cũng không. Chẳng lẽ buông tay thật sao. Và rồi cũng đến lúc phải thẳng thắng nói chuyện với nhau, sau giờ học Hân ngõ lời muốn gặp Uyên.

-         Hân có chuyện gì muốn nói thì nói nhanh đi.

-         Cảm ơn vì đã buông tha cho Quân.

-         Nếu nói chuyện đó thì thôi không còn gì để nói – nó đứng dậy với ý định sẽ đi

-         Uyên cứ ngồi đi đã. Làm gì mà vội đi…

-         Có chuyện gì thì nói thẳng ra đi… - Uyên đành nán lại ngồi xuống

-         Nói thẳng ra… thì bạn không xứng đáng với Quân. Bạn không đẹp như mình,nhà cũng chẳng giàu có như mình. Bạn không đủ tư cách để đứng cạnh Quân. Người xứng đáng với Quân bây giờ chỉ có thể là mình.

-         Bạn nói cái đó với mình làm gì? Quân thương ai thì chính bản thân Quân sẽ hiểu. bạn chỉ qua là người theo đuổi Quân thôi. Bạn nói bạn hơn tôi vậy bạn nhìn lại cái tư cách, cái tâm hồn bạn đang có đi? Nó hơn tôi được cái gì nào. Bạn nhìn lại bản thân bạn đi. Hơn tôi được cái nào chỉ được cái vẻ ngoài yểu điệu hơn người ta thôi – Uyên nói xong đứng dậy đi một mạch chẳng thèm để ý đến Hân

Hân thì vẫn ngồi đó với vẻ mặt tức giận khi nghe những lời nói đó của Uyên.Uyên đi về mà cũng chẳng vui vẻ gì. Cứ nghĩ đến chuyện chia tay với Quân vì nhỏ Hân nó tức không chịu được. cứ ngỡ như trên trái đất này không còn ánh sáng nữa vậy. Quân cũng ray rứt đến nỗi chỉ ngồi một chỗ trong nhà, không ăn, không uống, không đi đây hết. trời bắt đầu chuyển mưa. Cơn mưa này lại không giống với cơn mưa ngày đầu tiên. Cơn mưa này mang một cái gì đó lạnh nhạt, không còn ấm áp như trước nữa. nhưng cơn mưa này lại khiến biết bao nhiêu kí ức ùa về trong đầu của Uyên và Quân khiến cho hai người vô cùng tiết nuối. và rồi Quân không thể nào chịu được cái cảm giác nhớ, cái cảm giác đau đó. Quân vội chạy đến nhà Uyên trong cái thời tiết sắp mưa ấy. bây giờ đã tám giờ tối, Quân đứng trước cửa nhà Uyên cầm điện thoại lên và gọi nó trong những tiếng sấm vag dội. tiếng chuông điện thoại vang lên, khi biết là Quân gọi, nó chần chừ vô cùng. Và rồi nó cũng cầm máy lên và nghe vì nó nghĩ không còn là gì của nhau thì tại sao phải trốn tránh chứ:

-         Uyên à. Anh đang đứng trước cửa nhà em. Anh thật lòng xin lỗi những chuyện hiểu lầm vừa qua. Anh không thể mất em nữa. thật sự tất cả không như em nghĩ. Em xuống nhà gặp anh đi. Em không xuống anh không về.

Nghe đến đây thôi nó vội dập máy. Hai hàng nước mắt chảy đau đến nỗi như có con dao cứa vào. Nó chợt nghĩ “ tại sao hôm nay lại xưng hô như thế chứ? Có phải là nghiêm túc không vậy?  liệu mình đã sai khi không nghe lời Tuyền ?” những câu hỏi chỉ có Quân mới có đáp án cứ lẩn quẩn trong đầu nó. Trời bắt đầu đổ mưa to, Quân vẫn còn đứng ở dưới cổng. nó thì cứ mập mờ dén rèm cửa sổ nhìn Quân. Trời càng lúc càng mưa to, Quân đang ướt nhẹp ở dưới cổng. không chần chừ gì nó vội vàng đem ô xuống. cánh cổng mà Quân mong muốn Uyên bước ra ruốt cuộc cũng đã từ từ mở ra. Uyên bước ra với hai hàng nước mắt vì lo cho Quân. Nhìn thấy Uyên, chẳng cần nói lời nào Quân ôm chặt Uyên trong trận mưa rất to kia. Quân thì thầm

-         Tin ở anh. Tất cả chỉ là hiểu lầm. người anh chọn là em chứ không phải Hân. Mãi mãi là em…

-         Em tin anh… đừng làm em thất vọng.

Quân nở một nụ cười hạnh phúc khi nhận được sự tin tưởng của Uyên. Và rồi một kí ức ngày mưa nữa lại diễn ra. Trong trận mưa đang rất to và cơn gió rất lạnh kia Uyên hét thật to trước mặt Quân

    “ thằng *tóa* kia tao vẫn còn yêu mày rất nhiều”
Read more ...
Copyright © 2014 M-Blogtamsu