NEW
@
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-teen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-teen. Hiển thị tất cả bài đăng

Nắng nhẹ mùa Đông - Tác Giả : EX

“Nắng nhẹ mùa Đông” không hẳn là tác phẩm đầu tiên của mình nhưng lại được mình chăm chút rất kĩ.Nhưng lời văn vẫn chưa thật sự sắc sảo và chính xác nên mọi người thông cảm cho mình nha.Mình cũng mới lớp 7 nên nếu có bình phẩm thì mọi người cũng đừng bắt bẻ mình quá nha.Thank nhìu ạ.

“Nắng nhẹ mùa Đông” có ít nhân vật,có thể nhớ rất nhanh. Đó là bộ ba công chúa với tính cách trái ngược nhau : Linh An-ít nói. Sử Hồng-lanh chanh. Hân Ly-ấm áp. Cả ba cô nàng đều có những chàng hoàng tử  của riêng mình.Trong đêm sinh nhật Hân Ly,cả ba đã được toại nguyện.Nhưng niềm vui chưa trọn vẹn thì ba chàng hoàng tử lại rời đi.....Như một phép màu,1 ngày nọ trong mùa Đông lạnh buốt đến thấu xương,nắng bỗng nhiên nhảy múa nhẹ nhàng.....
Trong chuyện mình viết theo lối tự nhiên và không có chuyện “xã hội đen” đâu nha.Mình muốn câu chuyện thật trong sáng cơ.Mình không có quan trọng vấn đề “tài sản” đâu nhé.Nên bộ ba công chúa của mình chưa chắc đã giàu nghen.Bây giờ mọi người “gặm nhấm” câu chuyện và cho mình ý kiến nha.
---------------------------------------------***---------------------------------------
-Không không.Cậu làm sai rồi.Phải là thế này này.
-Uk.
-Nè,nói lại coi. Đấy đấy,viết sai lời giải rồi.
-Cậu cho tớ mượn quyển tập.
-Có luôn đây. Đấy,giải đúng là thế này đấy.
-....
-Nè An.Sao không thấy Ly?Ly đâu nhỉ?
-....Sắp đến.
-Ờ ờ.
Đoạn đối thoại chỉ đến thế thôi người ta lại nghe thấy tiếng sột soạt của sách vở.Nhưng cũng chỉ được một lúc thôi,cái thư viện nhỏ lại vang lên những âm thanh rất lớn từ Sử Hồng.
-An lại giải sai rồi.An giải lại đi. Đấy đấy,chỗ này này.Lúc nãy đã nói lại không nghe.
-Cậu xem lại bài đi.
-Đúng mà. Đây này,bài này phải là thế này này....
-....Cậu xem lại đi. Đừng lanh chanh.
-Ơ...Này này,An ơi....Annnnnnnnnnnn!
Sử Hồng nhìn theo Linh An đang xách cái cặp gấu trúc bước ra khỏi cửa thư viện. Ánh mắt thất vọng.An lúc nào cũng ít nói và không bao giờ chịu hạ thấp cái Tôi xuống.Nhiều lúc Linh An còn rất bảo thủ. Ngoài Hân Ly ra thì không ai có thể khiến Linh An cười...
-Hêy.Nè,sao lại ngồi đây vậy? Ủa,thư viện hôm nay không mở cửa sao?Xơ đâu rồi Kun?Mà sao Kun lại ngồi ở ghế đá vậy hả?Sao không vô nhà thơ ấy.Vừa ấm,vừa học lại còn cầu nguyện luôn chứ.
-Các xơ có việc ở đằng sau nhà thơ ấy.Thư viện vẫn mở đó.Mọi người hôm nay đến đông lắm.Mà Ken lạ nha.Chúng ta hôm nay là làm đề cương chứ có phải ôn lý thuyết đâu.Cái bộ bàn ghế đá này cũng thoải mái mà.
-Thiệt hả?Vậy hai đứa mình ngồi đây học vậy.
Linh An khẽ cười.Là một con người ít nói,nhưng nếu như có Hân Ly thì Linh An có thể tám suốt ngày được.Hân Ly luôn ấm áp mà, điều đó khiến tảng băng trong Linh An tan chảy.Cả cái giọng điệu ngọt ngào đến cái ngoại hình dễ thương của Hân Ly nữa chứ.Linh An vu vơ nhớ về kí ức...
Khi còn bé,Linh An vẫn hay đi theo mẹ ra nhà thờ.Vẫn hay ngồi ở bộ ghế đá đối diện ra biển.Ngày đó bên cạnh Linh An còn có một cậu bạn thân.Cả hai thường hay chạy nhảy xung quanh nhà thờ rồi đếm từng cây thông.Chơi chán và mệt thì cả hai lại cùng chạy ra biển té nước vào nhau.Linh An khi ấy hoà đồng và hay cười chứ không như bây giờ.Vậy rồi khi Linh An gặp Hân Ly,như mọi nhóc khác,Linh An quên mất cậu bạn kia.Vẫn chơi với nhau,vẫn cùng nhau đếm từng cây thông,vẫn ngồi ở bộ bàn ghế đá,vẫn té nước vào nhau nhưng cậu nhóc kia như là vô hình.Cho đến lúc 5 tuổi,Sử Hồng cũng đến bên Linh An và rồi cùng chơi,cùng đếm thông,cùng ngồi ở bộ bàn ghế đá hướng ra biển,cùng té nước vào nhau...nhưng cậu bạn kia thì không thể chịu nổi nữa.Sự lãng quên của Linh An qua lớn.Nếu Sử Hồng đến vào ngày đầu tiên của mùa Đông thì cậu bé kia ra đi vào một ngày giữa Đông... Đi mãi mãi.Linh An đã khóc suốt cả mùa Đông năm đó.Trách mình,trách cậu bạn,...Linh An trở nên ít nói và trái tim cũng đóng băng dần....
-Ê Linh An.Chú tâm vào việc học đi.Sao cứ vu vơ lơ mơ mãi thế?
-Cậu có nhớ Vôi Bột không?
-Vôi Bột là...là...là....
-Là cậu bạn thân của tớ.
-A...Là cậu bé yêu mùa Đông giống cậu hử?
-Uk.Cậu ấy bỏ đi lâu rồi nhỉ?
-Từ cái ngày Sử Hồng xuất hiện.Tính từ lúc đó đến nay đã được 11 năm rồi còn gì nữa.
-Ừ...11 năm....
Hân Ly chợt thấy nước mắt của Linh An lăn trên đôi má ửng hồng.Mùa Đông....Phải,mùa Đông năm nào cũng vậy.Linh An sẽ lại ngồi ở bộ bàn ghế đá này và nghĩ về kí ức.Linh An luôn mong đợi mùa Đông,mong đợi từng cơn mưa.Chợt xơ Thanh đi ra,nhẹ nhàng xoa đầu 2 đứa.
-Vẫn chờ đợi Vôi Bột sao?
-Vâng ạ.
Hân Ly cười nhẹ trả lời.Xơ vuốt tóc 2 đứa,hỏi tiếp.
-Sao hai đứa không chờ đợi và một mùa nào khác mà lại vào mùa Đông?Linh An,con nói ta nghe nào.
-Tại...Con về đây.
Linh An thu dọn đồ đạc và lấy chiếc xe đạp đi luôn.Hân Ly nhìn theo,im lặng.Xơ Thanh ngồi xuống ghế,người nắm chặt tay Hân Ly.
-An là thế con à.Nó ít nói,băng giá nhưng dễ tan chảy lắm.Mà Sử Hồng đang ở trong thư viện đấy.Ta không hiểu nổi tụi con nữa.
-Xơ cũng từng là con gái mà.
Hân Ly tinh nghịch nháy mắt.Xơ Thanh mỉm cười và bước vào trong.Hân Ly cũng đứng dậy, đi vào thư viện.Hân Ly cười tươi rồi ngồi xuống bên cạnh Sử Hồng,lôi đề cương ra làm.Bây giờ đã là tháng 11 rồi, đề cương cũng giải xong 1 lần rồi,bây giờ chỉ giải lại lần 2 và ôn lý thuyết thôi.Cũng nhanh lắm thì sẽ lại đối mặt với các kì thi.
Linh An đạp xe ra biển,nơi gần tượng chúa Zê-Xu.Trèo lên hòn đá rộng và to nhất,Linh An nằm ngửa,bật khóc.Mùa Đông lạnh,mang theo gió từ biển vào.Từng cơn gió quất vào người Linh An.Cái mái tóc cắt ngắn như một thằng con trai,chiếc áo sơ-mi sọc kẻ mỏng,thêm chiếc quần jien rách gối và cả cái mũ lưỡi trai đen có in 1 hình đầu lâu rồi đôi giày đinh khiến Linh An như một tên con trai vậy.Nhưng trái tim là của con gái cơ mà.Làm sao có thể không khóc được? Ờ thì lạnh.Lạnh thật.Nhưng sao Linh An lại thấy không phải là thân thể mình lạnh mà lại là tâm hồn.Tự dưng thấy vậy.Nhiều khi hành động như một đứa không suy nghĩ.
“Bao đêm trôi qua chỉ thêm buốt giá con tim...”
Cái bản nhạc cuộc gọi đây mà.Linh An nghe máy.Giọng của Sử Hồng vang lên.
-Này tiểu thư.Về đi.Cậu đừng có quên hôm nay sinh nhật ai nghen.
-Uk.
-Cậu đừng có thế được không? Đừng có lạnh vậy chứ.Tớ không thích mùa Đông trong cậu.
-Uk.Cúp máy đây.
Linh An đứng dậy,quẳng chiếc điện thoại xuống biển.Xụp xuống,Linh An khóc nức nở.Cái điện thoại ấy là của Vôi Bột tặng,11 năm qua Linh An luôn nâng niu nó,nhưng giờ đấy thì không thế nữa.Sóng đánh dạt chiếc điện thoại vào bờ.Linh An nhảy xuống khỏi hòn đá.Báo thức reo lên.
“Bên anh...ta sánh đôi bước đi....”
“Sinh nhật Vôi Bột : 0987443218”
Linh An đứng ngơ ngác.Linh An liền gọi thử vào số đó. Đầu dây bên kia có tiếng một người con trai reo lên.
-Bun nghe đây.Ai vậy?

Giọng thật lạnh lùng.Không có tiếng trả lời.Chỉ có thể nghe thấy tiếng nức nở của 1 cô gái.Chàng trai nói tiếp.
-Tôi không rảnh đâu.Nghịch vừa thôi.Nếu không có gì thì tôi bận rồi.Tạm biệt.
-Khoan.... đã....
Nhưng lời của Linh An không rõ chút nào cả. Đầu dây bên kia đã ngắt.Nước mắt rơi,gió biển quất mạnh hơn.Chẳng còn gì để níu giữ....Linh An bẻ sim và ném chiếc điện thoại 1 lần nữa.Dắt xe đi về....Vừa đi kí ức lại ập về....
Hai đứa trẻ té ướt người nhau.Chúng chạy nhảy.Vô tình bé gái ngã.Bé trai sợ sệt.
-T ớ....tớ xin lỗi....xin lỗi Kun nha Kun....Kun đừng giận tớ nha....Kun....
-Ngã nhẹ mà Vôi Bột.
Bé gái cười tít mắt.Cù người bé trai,bé gái trêu.
-Hi hi hi.... Đúng là Vôi Bột.
-Nè nè.Tớ tặng cậu cái điện thoại của tớ nha?
-Hả? Ê.... ơ.... ơ....
Cậu bé dúi chiếc điện thoại vào tay bé gái và chạy ù đi. Đó cũng là ngày cuối cùng hai đứa trẻ chơi với nhau....
-Con về rồi sao?
-Vâng thưa dì.
-Vô ăn cơm đi con.Nguội hết rồi.
-Dì....Thôi,con không ăn đâu.
Linh An leo lên phòng.Nhà Linh An vốn thụôc diện có kinh tế vừa đủ tiêu xài.Căn nhà không quá rộng. Được xây lên từ gỗ sơn trắng.Xung quanh căn nhà toàn cây xanh,hoa phong lan,hoa bìm bìm và cỏ mật. Cửa sổ phòng Linh An vốn quay hướng ra biển nên Linh An càng nhớ Vôi Bột.Chợt nhớ đến cuộc gọi lúc nãy,Linh An thấy khó hiểu.
-Gì chứ.Bun sao?Vôi Bột không thể là Bun được.Chắc là không phải đâu.
Linh An ôm con gấu trúc nhồi bông và đi ngủ.
Cốc cốc cốc
-An mở cửa cho dì con.
Linh An đang thiu thiu ngủ thì bật dậy mở cửa.Dì Linh An bước vô cùng ly sữa.
-Con không ăn là không được đâu. Đây,uống sữa nóng đi rồi ngủ trưa sau.
-Con không uống đâu.
-Mùa Đông đó con....
-Con biết.Con mệt.Dì ra ngoài đi.
Dì Linh An thở dài, đặt cốc sữa lên mặt bàn và đi ra ngoài.Linh An nhìn cốc sữa,lẩm bẩm.
-Sữa sao?Có phải con ruột đâu mà quan tâm chứ?Muốn bù tình cảm cho mình sao?
Linh An mất ba mẹ ruột khi mới lên 3 tuổi,sau đó thì được 1 cặp vợ chồng nhận nuôi.Nhưng mẹ nuôi Linh An cũng mất khi Linh An lên 8 tuổi.Vậy rồi ba nuôi Linh An đi bước nữa khi Linh An vào lớp 6.Có lẽ trong bộ tam công chúa thì Linh An là người mang nhiều vết thương nhất.
Reng reng reng
Chiếc điện thoại ba nuôi tặng Linh An reo lên.Có tin nhắn từ Sử Hồng.
“Nè nè.Hẹn chiều nay ở nhà thờ nha.Cái đồ lạnh giá ngốc nghếch.Hừm,sinh nhật Ken tối nay đó.Nhớ là vui vẻ tươi tắn lên nhá.Người gì đâu mà như tảng băng Nam Cực í.Mà băng cũng sắp tan nha.Không xem dự báo khí hậu sao?Vậy nên cũng tan dần đi Kun ạ.Chịu Kun nhìu nhìu đó nghem.Ken có vẻ lo cho Kun lắm đó.Còn Kan thì thấy nên kệ Kun. Đấy nhá,Kan nói rồi đấy,Kun đừng có đóng băng mà cũng đừng quên sinh nhật Ken.”
Linh An nhắn lại,cũng chỉ vài kí tự.
“uk.Chỉ là ít nói thôi mà.”
Reng reng reng
Tin nhắn từ Sử Hồng lại đến.
“Nhưng ít nói đồng nghĩa với sự lạnh giá.”
“Uk.Vậy nhé.Chiều gặp.”
Đọc xong tin nhắn từ Linh An,Sử Hồng thở dài quay sang nhìn xơ Thanh đang ngủ.Không hiểu tại sao Sử Hồng thấy khó chịu quá.Ba mẹ vẫn sống đó thôi,vẫn quan tâm đến mình đấy thôi,vậy mà mọi người lại gửi Sử Hồng vào nhà thờ.Tính ra Sử Hồng đã ở bên xơ Thanh,các xơ khác và cả vị linh mục được 11 năm rồi.Trong từng ấy năm Sử Hồng đâu có gặp ba mẹ mình đâu.Khẽ bước ra.Sử Hồng đi ra sau nhà thờ.
Nhà thờ được xây có của chính hướng ra biển,Xung quanh là những cây thông cao và lùm xùm có thể chui vào bên trong mà nằm.Thư viện nằm bên trái nhà thờ.Trước cửa thư viện có một bộ bàn ghế đá hướng ra biển về phía có tượng chúa Zê-Xu.Lui sâu vào bên trong là khu nuôi trẻ,nhà bếp ,nơi tắm rửa,ngủ nghỉ... của các xơ và vị linh mục trạc 26,27 tuổi.Xung quanh được rào bằng những cọc tre đóng tréo nhau hơi ngả vàng hoặc vàng xộm.
Sử Hồng ngồi ở phía sau nhà thờ,nơi hướng ra những con đường lớn luôn sôi động.Ngắm nhìn mọi thứ,Sử Hồng không hiểu sao Linh An lại ít nói như vậy?Phải  chăng vì quá lanh chanh nên những gì xảy ra trong quá khứ không thể nào lưu giữu trong Sử Hồng, để bây giờ Sử Hồng không thể hiểu Linh An?Ra đằng trước nhà thờ,lấy cái xe đạp màu hồng quen thuộc,Sử Hồng đạp đến 1 quán nước nhỏ bằng tre nứa được trang trí bằng những chùm bóng bay đủ sắc màu.Gọi một cốc cà phê đường quen thuộc và 1 chiếc bánh kem hương anh đào,Sử Hồng nhấm nháp từng xíu một.Bây giờ đang là buổi trưa,tầm mười một,mười hai giờ gì đó nhưng quán vẫn có khá nhiều khách.Một ông trung niên với đôi mắt sáng rực luôn gọi ly cà phê đắng.Một anh thợ điện lúc nào cũng gọi trà chanh.Một người phụ nữ luôn uống ly sữa đậu nóng đến bỏng rát cả lưỡi.Một bé gái tầm 12 tuổi lúc nào cũng gọi một cốc chè sương sa....và cả một  bàn dành riêng cho 5 chàng trai khá lãng tử.
-Bạn cho mình ngồi chung nha?
-Hi hi.Bạn ngồi xuống đi.Sợ mình ăn thịt sao?
-Không.Chỉ sợ bạn lườm thôi.
-Mình có làm gì đâu.
-Bạn tên gì?
-Mình là Sử Hồng.
-Tên hay lắm.
-Cảm ơn nhiều.
....
Tính lanh chanh trỗi dậy,Sử Hồng nói liên hồi.Những câu chuyện Sử Hồng kể thật thú vị.Từng người một trong tốp các chàng trai tiến đến làm quen sau khi chàng “anh cả” đã yên vị ở chiếc bàn nhìn ra những ngọn đồi xanh mướt.Vẻ ngoài baby và tính cách của Sử Hồng khiến 5 chàng trai cười rất tươi.Quán sôi nổi hơn.....
“Sử Hồng lanh chanh ui....Nghe điện thoại baby nào....”
Nhạc chuông cuộc gọi từ máy Sử Hồng vang lên.
-Dạ xơ.Xơ gọi con có gì không ạ?
-Hân Ly có đến tìm con đó Hồng.
-Hì hì.Vâng ạ.Con về ngay.
Sử Hồng cúp máy,nhìn chiếc đồng hồ hình em heo treo trên vách quán.
“Thôi chết. Đã 1 giờ rưỡi rồi sao?”
Sử Hồng kêu tính tiền. Đám thanh niên có vẻ tiếc nuối.
-Bạn phải về ngay sao?
-Ừ.Mình bận chút chuyện ý mà.
-Bạn vui tính thật. Ở lại chút nữa đi.
-Mình lanh chanh lắm luôn ý.
-Vậy cứ về đi.Tiền tụi này trả cho.Nếu rảnh thì ra quán này thường xuyên hơn nha.Bận trước thấy bạn nhiều nhưng không dám bắt chuyện bởi bạn toàn ngồi nói chuyện điện thoại thôi.
-Vậy nha.Bye mấy bạn nha.
....
Sử Hồng đạp xe về nhà thờ.Hân Ly và Linh An đã có mặt từ bao giờ.Cười toe toe cái miệng,Sử Hồng lanh chanh giải thích mọi việc rồi hứa nọ hứa kia khiến xơ Thanh,Hân Ly,Linh An không hiểu Sử Hồng đang nói gì.Phải có ai đó cắt ngang.
-Ồn ào quá.
Linh An gắt.
-Mình làm gì đâu An?
Sử Hồng thôi phát đài.Hân Ly mỉm cười.Lôi từ chiếc balo con ếch ra ba túi đồ nhỏ.
-Túi xanh là của xơ Thanh.Túi hồng của Kun và túi tím của Kan.Hi.Trong đó là áo len,mũ len và khăn len mình đan cho mọi người đó. Ấm lắm ý.Có cả một cuốn sổ nhỏ mà mình đã ghi chép những cách cần thiết để đỡ bị ốm vào mùa Đông.Gia đình mình chuyển tạm thời về Sài Gòn.Chắc chỉ mỗi học kì này thôi.
-Nhưng mà sắp hết năm rồi mà?
Sử Hồng tròn mắt.Xơ Thanh mỉm cười,vuốt mái tóc dài óc ả của Hân Ly.
-Hân Ly đến trường mới chỉ là vì bố mẹ bạn ấy phải và Sài Gòn chăm ông ngoại.Mấy con biết ông ngoại Hân Ly vốn đang bệnh nặng,cần có người thân bên cạnh.Ba mẹ Hân Ly không an tâm khi để Hân Ly ở đây một mình.
-Kan chúc Ken đi bình an đi.
Linh An khẽ nói.Sử Hồng gật đầu cái rụp.Và cái miệng lại toe toe cười nói.Hân Ly cười ít mắt khi thấy đồ mình đan cho mọi người vừa khít.
Phải nói là Hân Ly đúng là một công chúa.Sống trong một gia đình lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười và hạnh phúc,lúc nào mọi người trong gia đình cũng hiểu Hân Ly.Chẳng bao giờ Hân Ly phải động tay động chân cả,chỉ việc học hành và ngoan ngoãn thôi.Ba mẹ Linh An luôn đáp ứng đủ tinh thần và vật chất cho con gái.Gia đình khá giả,chưa bao giờ phải vay tiền ai cả.Người người nhìn vào với đôi mắt ghen tỵ.
-Vậy tối nay Ken không tổ chứac sinh nhật hả?
Sử Hồng tò mò.Hân Ly cười vang.
-Có chứ sao không hả cô nàng Kan?
Lúc này xơ Thanh,Linh An và Hân Ly cùng cười.Sử Hồng đơ người.Vị linh mục trẻ bước ra.
-Sao xơ Thanh lại ngồi đây vậy?Xơ xem tụi trẻ hộ tôi nha.Tụi trẻ khóc mãi,có vẻ đói rồi.
-Linh mục Nam....hì hì.....con.....hì hì.....người.....hì hì.....Xem.....mặt Kan kìa.........ha ha ha ha.
Linh mục Nam ngơ ngác,không hiểu chuyện gì.Quay sang nhìn Sử Hồng,ngài nhận được cái nhún vai tỏ vẻ không biết của Sử Hồng.Linh An vội vã quay trở lại vẻ ít nói của mình.Phán một câu cọc lốc đối với Sử Hồng.
-Hân Ly không có chuyển trường đâu mà sợ.
-Thế là thế nào hả?
Sử Hồng tức giận hét lên.Hân Ly lại líu lo kể tù tì tu tỉ mọi việc lại cho linh mục Nam và Sử Hồng nghe.
-...Mọi việc chỉ là thế thôi ạ.Tụi con và xơ  Thanh chỉ muốn kiểm tra xem thái độ của Kan như thế nào thôi.Ai bảo cậu ấy trốn đi chơi vào buổi trưa kiến mọi người lo muốn chết.
-Vậy từ sau đừng gây náo loạn.
Linh mục Nam nói nhỏ nhẹ và bước vào trong nhà thơ cầu nguyện.Hân Ly rủ mãi Sử Hồng mới chịu đi chơi.Bộ ba công chúa cùng đạp xe đi quay thành phố. Ăn kem, ăn chè,uống nước, ăn khoai,mua sắm,mua bánh kẹo,.....mọi thứ chuẩn bị cho sinh nhật.
“Hân Ly ngố chảnh.Hân Ly ngố chảnh....”
Tiếng điện thoại của Hân Ly reo lên.Sử Hồng cười khúc khích còn Linh An thì ngơ người.Làm gì có ai đi cài nhạc lại là “Ngố chảnh” chứ.
-Ba mẹ ạ?Hi,con đang đi mua rồi ạ. Ủa?Ba mẹ cũng đang mua sao?Chu choa,lại một năm nữa có hai bánh sinh nhật rồi.Thích ghê.
-Con gái yêu mua bánh cẩn thận nghen. Đừng để bánh bị va đạp nha.Ba mẹ đang đi mua nè.Con hom nay không cần phải mua đồ trang trí nha.Ba mẹ đặt một phòng ở nhà hàng rồi. ăn bánh ở nhà xong thì ra đó nghen.Biết nhà hàng Start rồi thì ba mẹ khỏi phải đưa đi nữa.
-Hi hi.Ba mẹ đừng làm tốn kém thế chứ.Thôi,ba mẹ đi vui vẻ nha.Hôm nay ba mẹ đi xem phim đi. Đừng lo cho con.
-Con thật là.Nếu thật vậy thì ba mẹ về nhà để bánh lại cho con nghen? Đi xem phim chắc khoảng bảy,tám giờ tối mới về.Con lo được không đó?
-Ba mẹ yên tâm đi.Con 16 tuổi rồi chứ có ít ỏi gì đâu.
-Vậy thì tốt.Mẹ cúp máy đây.Nhứ về sớm nha.Hôm nay cho con đi chơi thoải mái luôn nha.
-Con cảm ơn ba mẹ nha.Bye ba mẹ.Yêu ba mẹ nhìu.
Cúp máy rồi Hân Ly vẫn cười rất tươi.Sử Hồng trêu chọc khiến Hân Ly đỏ bừng mặt.Linh An chỉ im lặng xem xét mọi món đồ và hỏi giá rất kĩ.Linh An là vậy,rất kĩ càng và luôn luôn làm mọi việc rất thấu đáo.Mấy cô nương đi mua đồ đến tận 6 giờ tối mới về.
Linh An thì về xin bố nuôi và dì vài trăm ngàn mua quà cho Hân Ly.Tối đến,Linh An chọn một chiếc quần thụng và cái áo phông có màu tối.Phụ Kiện đi kèm là một đôi giày búp bê cùng với chiếc vòng cổ đính chữ : Love Vôi Bột rất dễ thương.Ngồi vào bàn trang điểm,Linh An quyết định make up chút xíu cho đôi môi vốn đã mọng và tươi của mình.Nhìn Linh An thật tinh nghịch và xinh xắn.
Dọc đường đi đến nhà Hân Ly,Linh An ghé vào cửa hàng sách nhỏ. Đi vào dãy tiểu thuyết,Linh An tìm mãi mới thấy một cuốn hơi ưng ý.Ra tính tiền,chị chủ cửa hàng ái ngại.
-Em chọn quyển khác được không?Quyển tiểu thuyết này đã có người đặt rồi.
-Vậy thì thôi.Em chọn lại vậy.
Linh An cầm cuốn tiểu thuyết đặt vào chỗ cũ và vơ lấy một cuốn khác có cái bìa khá đẹp.Lần này ra tính tiền,chị chủ mỉm cười.
-Em khéo thật.Cái cuốn Tôi không phải là công chúa này hay lắm nè.Còn mõi một cuốn thôi đó em.
-Tính tiền hộ em.Tiện thể gói thành gói quà thật đẹp cho em.
-Em ngồi ra kia chờ chị nhé?
-Nhanh lên chị nha.
....
-Xơ ơi.Xơ bảo con nên tặng gì cho Ken đây?
-Hân Ly thích đan,thích vẽ và thích cái loại nhạc rap rap gì đó thì con tặng nó len vậy.
-Năm ngoái tặng nó,nó bỏ tủ đó xơ.
-Tặng Hân Ly bộ màu vậy.
-Thôi xơ ưi.Nó có phải trẻ con đâu.Tặng màu không phải loại nó thích,nó từ chối ghê lắm.
-Vậy con làm một bài rap rồi phổ nhạc mà tặng Hân Ly.
-A....Xơ Thanh ơi,một người có trái tim luôn ấm áp thì nên tặng gì ạ?
-Những người như thế họ luôn trân trọng mọi món quà con à.Nhưng ta thấy một trái thông đơn giản vẫn chiếm được nhiều tình cảm hơn.
-Ủa sao lạ vậy xơ?
-Trái thông mang nhiều sự hy vọng con à.Trái thông,mỗi trái biểu hiện ch một điều ước thật lòng và trong sáng.
-Vậy xơ cho con xin một trái nha?
-Con mở tủ ra mà lấy.
-Con iu xơ nhất xơ ơi.
Sử Hồng nhảy cẫng lên.Cười vang và đi thay quần áo.Sử Hồng ẵm lên mình một bộ váy màu hồng xoe rộng, để lộ cặp chân dài thon thả.Buộc tóc bằng một chiếc nơ thỏ xin xắn, đi thêm đôi giày cao gót,thêm cái túi xách màu vàng hình con heo trông Sử Hồng chẳng khác gì một nàng tiểu thư chảnh và quái.Gói ghém trái thông nở to được phun nhũ trắng xoá vào chiếc hộp trái tim.Cứ thế Sử Hồng đi bộ thẳng ra nhà Hân Ly.
Hân Ly cũng đẹp không kém gì hai cô bạn thân.Mái tóc dài tết Thái.Bộ váy ngang ngực dài đến đầu gối màu ánh bạc lấp lánh. Đôi giày bệt pha lê càng tôn đôi chân của Hân Ly.Lắc tay,lắc chân,vòng cổ,xược tóc,.... đều được tận dụng vô cùng.Make up nhè nhẹ,nhìn Hân Ly như công chúa từ cổ tích bước ra.Ngắm nhìn lại mọi thứ,khi chắc chắn đã hoàn hảo,Hân Ly mỉm cười rạng rỡ.Trong mùa Đông bỗng có hơi ấm rất lạ.
-Happy birthday Ken.I love you.
-Sinh nhật vui vẻ nha Ken.
Linh An và Sử Hồng cùng chúc mừng sinh nhật Hân Ly.
Phần tiếp.....
Hân Ly vui vẻ, ôm chầm lấy Linh An và Sử Hồng.
-Thank you.I love you all.
Hân Ly vui vẻ, ôm chầm lấy Linh An và Sử Hồng.
- I love you all.
Cô bé Hân Ly nhắc lại câu nói.Linh An khẽ đẩy Hân Ly ra,ngồi xuống ghế.
-Cậu định ôm mãi sao?
-Umk…mình….mình…..mi…..nh….mình
Mặt Hân Ly đỏ ửng,ngắc ngứ không nên câu.Lúc này,Sử Hồng đã ngồi vào bàn tiệc,chén ngon lành chiếc bánh táo.
- Ly mở quà đi.Nói trước là phải cảm ơn vì tớ rất tâm lý nhé.Món quà này chính là quả thông to bự nhất của xơ Thanh đấy.Tớ tốn mọt khoản không ít nhũ để làm nó lấp lánh hơn.Này nhé,nó sẽ mang cho cậu điều ước mà cậu thật lòng cần.Cậu biết không?Quả thông là báu vật của tớ đấy.Tớ ước nhiều và có được nhiều điều mình muốn rồi nên tớ cực kì tin quả thông hiệu nghiệm trong điều ước.Này nhé,thông trong phim “Công chúa bạch tuyết” của Việt Nam ý,rõ ràng là nàng Ánh Tuyết đã có được điều ước của mình còn gì nữa.Vì thế cậu tin đi.Quà tớ tặng cho cậu cực kì hấp dẫn và đẹp mứt.Quà tớ khác quà của mọi người đấy.Cậu không đoán được đâu mà.Hi hi.Thử đoán xem là quà gì đi Hân Ly?
- Này Sử Hồng,cậu nói rồi mà.Cậu bảo đây là một trái thông còn gì?
Hân Ly mỉm cười.Nhìn Hân Ly như một thiên thần.
-Chúng ta nhập tiệc thôi chứ nhỉ?
Sử Hồng chữa ngượng.Và ba cô nàng nhập tiệc sinh nhật nhanh chóng.Hân Ly thì lăn xăn đưa bánh hết Sử Hồng rồi lại Linh An,rồi nước,rồi thì bánh kẹo,…Sử Hồng nhanh chóng chén sạch bánh kem và kẹo gốm.Linh An ăn từ tốn chiêc bánh của mình.Hân Ly thì cười tít mắt,vui vẻ măm chiếc bánh.
-9 giờ rồi mà ba ma vẫn chưa về.Lo quá.
Hân Ly bắt đầu lo lắng khi nhìn đồng hồ.Bỗng chuông điện thoại của Hân Ly reo.Giọng ma ma vang lên.
-Con gái nè,ba mẹ hôm nay sang chỗ anh con nghỉ ngơi.Nó đang ốm nên cần người chăm sóc.
-Không sao ạ. Mẹ cứ chăm sóc anh ấy đi.Dù sao anh ấy cũng cần bù đắp tình cảm.
Mặt Hân Ly buồn thiu.Vẫn biết anh mình từ bé đã phải xa bố mẹ nhưng hôm nay là sinh nhật của Hân Ly.Anh Hân Ly từ khi 8 tuổi đã sang nước ngoài học.Hân Ly sau một hồi buồn bã bỗng vui vẻ hửn lên.
-Chúng ta đi dạo thoi.
-Ok
Vậy là ba cô nàng mặc thêm chiếc áo len mỏng mà Hân Ly đan dịp trước.Khu nhà của Hân Ly vốn là khu biệt thự xanh và là nơi nhiều quán cà phê,quán ăn ngon,quan lưu niệm,…. Đẹp trong phố nên hôm nào cũng có rất nhiều khách là những teen,những thanh niên và người trung tuổi đến.Đặc biệt khi hôm nay lại là thứ 7.Hân Ly và Linh an không nói câu nào xuốt dọc đường cả.Chỉ có cái miệng của Sử Hồng là vang lên lanh lảnh.Cái giọng như đá va vào cốc thủy tinh ấy sao cứ hí nhéo mãi.Ồn quá!
“Rầm”
Hai con người va vào nhau đến cốp một cai rõ lớn.
-Cái đồ mắt đui nào va vào tui thế này?Tức quá mà.
-Hức hức.Con gái con đứa sao vô ý tứ quá vậy?
Hai con người cằn nhằn nhưng khong mở mắt nhìn nhau.Đơn giản vì cả hai đều đang rất đau.
-Hồng có sao không nè?Ui cha,xước da rùi.
Hân Ly sà xuống,khẽ lấy khăn giấy lau cho Sử Hồng.Miệng nói,
-May lúc nào tớ cũng mang khăn giấy đấy nhé.Không ngã vậy dễ bị nhiễm trùng lắm.
-Này bà kia,có nhất thiết là phải làm quá mọi việc không?
Giọng nói quen thuộc của ai đó vang lên.
OMG
 !!! Đó là 1 chàng trai cực kì……cold

-Nè,tôi lo xa thì liên quan gì đến ông hả?
-Đâu có.Chỉ là gần.
-Tên này là người yêu bà hả?
-Bộ hum nay ông ốm à?
-Umk.
-Ông về lúc nào đó?
-Vừa về chiều nay.
-Trời đất.Sao tui không biết?Mà dạo này ông khỏe không?Học tập thế nào?Có còn ốm nhiều như trước không?
-Bà làm gì mà lo quá vậy?
-Vì ông rất là…hí hí…….Ông “được” nhỉ Lâm?
-Bà….nhớ đó.
Tên con trai bỏ đi.Ba cái người ngoài cuộc trò chuyện vừa rồi ngớ ngác.Linh An đã kịp ngồi vào quán cạnh đó uống 1 cốc cà phê phủ lớp chocolate.Sử Hồng thì…..ngồi nhăn mặt vì còn đau chân.Chàng trai kia thì bắt đầu luyện giọng và…
-Bạn à.Cho mình xin lỗi nếu bạn quá đau.Bạn là Sử Hồng phải không?Cô gái hay đến Pink Lucky và thường uống cốc cà phê đường cùng chiếc bánh kem hương anh đào?
-Sao bạn biết?
-Hi….Lần đó bạn mải nói nên không để ý tên mình sa?Mình là Phan nè.
-A….là bạn.
Sử Hồng reo lên thích thú.Hân Ly đứng ngơ ngác nhìn hai người họ.Nhìn cái quán bên cạnh,Hân Ly sà vào,ngồi cạnh Linh An.Cả hai cùng ngắm nhìn mọi thứ.Im lặng….
Lúc này,Sử Hồng và Phan đã đi dạo quanh khu rồi còn đâu.Đi mà không thèm nói.
“Cô bé đó…..thật tuyệt…Bà Ly,bà sẽ là bà mai của tôi.Ha ha ha ha”
Những ý nghĩ quái đản hiện ra trong đầu Lâm.Linh An và Hân Ly thì…
-Tên con trai lạnh lùng lúc nãy là ai?
-Là….anh họ tớ.Chúng tớ bẳng tuổi nhau.
-uk.
-Chúng ta về thôi.
-Tớ sẽ tính tiền.
-uk.
Linh An và Hân Ly lững thững ra về.
Dọc đường.
-Cậu thấy người đó giống Vôi Bột sao?
-….
-Cậu hãy quên đi An à.
-….
-Tớ biết trái tim cậu khó lành.
-….
-An này,nghe tớ nói nhé.Cậu chỉ đang cố che giấu đi cảm xúc của mình.Chưa bao giờ cậu yêu Vôi Bột như cậu nghĩ.Với cậu,đó chỉ là ăn năn,cần đền đáp tình cảm.Hãy nghĩ xem,liệu với Vôi Bột,cậu là gì?Trái tim của cả hai chưa bao giờ thuộc về nhau.Tớ chắc chắn đó.Hai người không cùng tầng bay.Liệu có bao giờ cậu nghĩ về cảm giác của người khác thật sự chưa?Chưa phải không?Cậu có biết  lối suy nghĩ của cậu rất ích kỉ không?Cậu khiến tớ thấy bực lắm.
-….
Thời gian những tưởng trôi đi vô nghĩa đói với cặp đôi hoàn cảnh….
-Anh không ngờ bạn em lại thích làm quá các vấn đề.
-Nó không có làm quá.Mà chỉ là quá ấm áp để lo lắng cho mọi người.
-Ừ.Nhưng anh thấy cô ta chẳng có vẻ gì là ấm áp.
-Này,nói cẩn thận.Bạn tôi thì tôi hiểu chứ không liên quan đến bạn.ok?
-Bạn sao?Tôi thích em gọi tôi là anh.
-Đừng mơ.
“Huỵch”
Chàng trai bị Sử Hồng cho hôn đất tẹt ga.Phải nói thêm về cô nàng này mới được.Sử Hồng học võ từ năm lên 6 tuổi và đã thuộc hàng đai đen.Vậy nên ngoài đặc tính lanh chanh co nàng cũng có tính dễ cáu và đã cáu là cho….ăn chưởng.
-Cô bị điên à Hồng?Hôm đó toi tưởng cô dễ thương,ai dè…Hừm,con điên.
Chàng trai hét lên tức giận.Sử Hồng sững lại.Sau vài giây,Sử Hồng lấy lại bình tĩnh,bắt đầu quát lên.
-Bộ anh tưởng tôi trẻ con và ngốc nghếch lắm sao?Ừa đó.Tôi lanh chanh đó,liên quan đến anh chắc?Hừm,anh thì khác gì nào?Xí,đòi làm cao.Tôi chúa ghét kiểu người hai mặt như anh.Cút đi,coi như chuyện tình cảm của chúng ta chấm dứt.Không yêu gì hết.Tôi cũng nói thẳng hơn,chưa bao giờ,kể từ ngày gặp đó,tôi không bao giờ nghĩ về anh.Và tôi từ chối thẳng thừng lời đề nghị yêu của anh.Chấm dứt hết đi!
-Sao….cô…..Tự về đi.
Chàng trai bỏ Sử Hồng lại một mình,vẫy taxi về trước.
-Nhớ đó đồ đểu.
Sử Hồng gân cổ hét.
-alo.
-Về đi chứ,định đi chơi với trai đến bao giừ nữa?
-Bà nói cho hẳn hoi đi Ly.
-Umk,ờ….
Sử Hồng bực bội lê bước về nhà Hân Ly.
-Ly này,tớ qua nhà Bảo chút.Cậu về trước đi.
-Umk,cũng được.
Hân Ly đồng ý mà bụng dạ bồn chồn lo lắng.
-Bạn gì ơi cho mình hỏi đường.
-Bạn hỏi đi.
-Chỗ này là đường nào vậy?
-Chỗ này là đường Z khu 3.
-Vậy bạn biết nhà số 101 ở đâu không?
-Bạn đi thẳng tầm ba mươi mét,rẽ trái là tới.
-Cảm ơn bạn.Bạn cho mình xin số điện thoại nhé?
-Ơ……mình….
Hân Ly định từ chói nhưng song,thấy chàng trai nở nụ cười rất hiền,nên Hân Ly như bị xui khiến,đọc ngay.
-Số mình là 0972 827 269.
-Ô,số cuối của bạn giống như biểu hiện của cung Cự Giải.
-Mình cung Cự Giải mà.
-Bye bạn nhé.Mình đi đây.
-Bye bạn.
Hân Ly chẳng hiểu các anh chàng đó từ đâu chui ra,rồi hỏi nhà,hỏi đường vô tư như vậy.Chép miệng,Hân Ly cuốc bộ về nhà.
“Cạch”
Cửa ngôi nhà mở,Hân Ly mềm nhũn bước lên phòng.Lấy điện thoại nhắn tin cho Linh An và Sử Hồng.
-Mau về đi.11 giờ rồi.Mai chủ nhật ngủ ở nhà tớ.
Gửi xong,Hân Ly nghĩ về chàng trai lúc nãy.Cười mỉm.
-Hù,nghĩ gì mà ngớ ngẩn thế?-An lù lù xuất hiện.
-Ủa,An,về lúc nào vậy? -Ly tròn xoe đôi mắt.
-Vừa về bà già Ly ạ.Nè,có gì vui kể tôi nghe đi.
-Ờ thì.Lúc nãy trên đường về nhà có một tên nhóc hỏi đường Ly...
-Ừ.
-Hắn nghĩ là Ly cung Cự Giải.Chẳng có con Cua nào sinh vào màu Đông cả.
-Tội nghiệp cu cậu nhỉ?Bị Ly nhà ta lừa.Ha ha ha.
Ly nhìn sang An.Thoáng bỡ ngỡ,Ly thấy An đang cười.Một nụ cười rất tươi và thoải mái.Bất chợt,Hồng về.Nụ cười của An cũng tắt đi.Thay vào đó là gương mặt như thể không quan tâm mọi việc.Khi Hồng đã ngả người xuống giường,Ly lại cất giọng.
-Hay chúng ta kể về những chàng hoàng tử trong mơ đi?
-Hay đấy.- An và Hồng thốt lên.
Hồng cứng ngắt quay sang nhìn An.Không lanh chanh,Hồng mỉm cười.
-Mình kể chuyện này nè.Cái tên chết bằm trưa nay mình gặp bị nhầm ngày lẫn tháng lộn năm kinh khủng kiếp.Hắn làm như mình và hắn quen nhau lâu lắm rồi ý.Ha ha ha.
Hồng cười vang.Tiếng cười trong trẻo và trẻ con.
-Ly sẽ kể trước nhé?Nghe nè.Ly muốn người yêu mình phải chân thành với mọi người.Hoà đồng và ấm áp.Dù người đó có xấu trai,học kém,nhà khó khăn đi nữa.
-Hồng thì khác.Hồng muốn người yêu Hồng và Hồng phải giống nhau.
An nghe hai người họ mơ mộng.Cười to.Trong phút chốc,cô nàng lại trở nên lạnh lùng.
-Nếu vậy thì tôi nay hai người đã gặp rồi đó.Ly thì gặp một cậu chàng ngô nghê.Hồng thì gặp chàng trai lanh chanh đến nhầm ngày lẫn tháng lộn năm.
-Vậy thì An có kém gì đâu.An gặp được người trong mộng rồi mà?
-Hân Ly,cậu nói gì vậy hả?
An đỏ mặt,túm lấy cổ áo Ly, ánh mắt đanh lại.Ly hiểu mình đang chạm đến nỗi đau của An.Ly nhẹ nhàng đẩy An ra.
-An bình tĩnh nào. Ý mình là người anh họ của mình có vẻ đang định tung lưới bẫy tình An thôi.
An nằm vật ra giường,nhìn chăm chăm lên trần nhà.
-Vậy thì tốt.Hơn hết,cậu nên hiểu tớ không thích bị ai lôi chuyện riêng ra nói.
Sử Hồng ngỡ ngàng,lắp bắp hỏi.
-Chuyện...chuyện...chuyện....chuyện gì đang diễn ra vậy?
-Không có gì.
An mệt mỏi trả lời.
“Reng reng rèng”
Tin nhắn của Lâm đây mà.
“Cô bé này,sẽ là của anh.Em phải giúp anh đấy.Ok?”
LOading....

Read more ...

Chìa khóa đến hạnh phúc của những siêu quậy

Đây là lần đầu Miu Miu viết và post truyện nên mong mọi người sẽ ủng hộ cho Miu Miu nhoak !!! Nếu có gì cần chỉnh sửa hay góp ý thì mọi người cmt cho Miu nhá !!! Thanks mọi người.

* Tên tác phẩm: Chìa khóa đến hạnh phúc của những siêu quậy


* Author (tác giả): gọi mềnh là Miu Miu hay là Miu cũng được

* Category (thể loại): híc híc...mềnh cũng chẳng biết nữa

* Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi): học cấp 2

* Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished): On-going

* Warning (cảnh cáo về nội dung truyện): ko có

* Casting (giới thiệu nhân vật):

+ Triệu Ngọc Yến: 17t. Nó là cô con gái út rất được cưng chiều của chủ tập đoàn đá quý "White and Black" tiếng tăm lẫy lừng. Một trong những siêu quậy "nức tiếng" của thành phố. Yến được biết đến với biệt danh "Angel siêu quậy".
Ngoại hình: xinh xắn, đáng yêu
Tính cách: dữ vô đối !!! Vô cùng bướng bỉnh, nóng nảy và rất ư là hậu đậu. Cư xử y như con trai. Nhưng bù lại thì nó rất là ngây thơ, đáng yêu, trẻ con và nhí nhảnh !!! (Bật mí: sự ngây thơ của nó lắm lúc lại bị hiểu lầm là ngốc nghếch !!!)
IQ: 150

+ Hoàng Minh Thiên Lâm: 17t. Lâm là đứa con độc nhất của chủ tập đoàn bất động sản và nhiều ngân hàng đứng đầu thế giới khác. Tương lai sẽ là một người lãnh đạo đầy triễn vọng. Tuy thế cậu rất thích quậy. Không thể và cũng không bao giờ có thể ở lại lớp quá 10 phút. (nếu không thì chắc chắn cậu sẽ ngủ gục cho xem) Vậy là toàn bùng tiết.
Ngoại hình: chỉ có một chữ để miêu tả: tuyệt
Tính cách: lạnh lùng, ít nói là tính cách cơ bản của cậu. Chưa bao giờ có thể dịu dàng với người nào kể từ khi mẹ mất (sau này thi có một người đấy !!!). Bệnh bướng bỉnh và nóng tính thì sau này bị nhiễm từ Yến nhà ta.
IQ: 200 (anh chàng được mệnh danh là thần đồng đấy !!!)

+ Vũ Hạ Kiệt: 17t. Con của ông trùm mafia khét tiếng. Cậu ngay từ khi chào đời đã được sắp đặt là một người nắm trong tay quyền lực của thế giới bóng đêm. Lớn lên và cho đến bây giờ, cậu luôn giữ cho mình một vị trí tối cao mà khiến cho chính cha cậu - ông trùm năm xưa - cũng phải nể phục vài phần. Nhưng sau khi thoát khỏi thế giới tanh mùi máu và sự tàn nhẫn ấy, cậu hóa thân vào một chàng hotboy siêu quậy bên ngoài có vẻ hòa đồng.
Ngoại hình: chắc chỉ thua mỗi mình Lâm
Tính cách: trông Kiệt thật hòa đồng, vui vẻ nhưng thật chất cậu rất tàn nhẫn. Được tôi luyện từ nhỏ, nên chưa bao giờ cậu đối xử dịu dàng với ai (ngay cả mẹ cậu - người mà Kiệt rất tôn kính). Nhưng mọi thứ dường như đều thay đổi khi cậu gặp được Ngọc Yến. Bản tính rất cố chấp và quyết đoán.
IQ: 199

+ Nguyễn Hà Mi: 17t. Cô là con của một gia đình quý tộc, rất có gia giáo. Nhưng vốn có máu nổi loạn, Hà Mi đã bao phen làm gia đình đau đầu bởi một siêu quậy có tiếng như cô.
Ngoại hình: đẹp hệt một thiên sứ nhưng tâm hồn là một ác quỷ phá phách.
Tính cách: kiên định (nếu không nói là hơi cố chấp), khá chín chắn (thật khác xa sự trẻ con củaTriệu Ngọc Yến). Luôn bình tĩnh hơn mọi người, nhưng một khi đã thật sự nổi giận thì ngay cả Ngọc Hoàng Thượng Đế hay Diêm Vương ka ka thì nàng cũng chẳng sợ đâu !!!
IQ: 190

+ Hạ Hoàng Minh: 20t. Thầy Minh là thầy dạy Toán lớp Yến đồng thời cũng là giáo viên chủ nhiệm luôn !!!
Ngoại hình: tuy là thầy giáo nhưng thầy Minh rất xứng đáng nhận biệt danh của một hotboy, chỉ thua Kiệt và Lâm.
Tính cách: ôn hòa, vui vẻ và rất nhiệt tình. Đặc biệt cũng rất tâm lí. Và còn nhiều nhân vật khác...

* Fiction content (Nội dung truyện):
Đây là câu truyện thuộc thể loại "cắn bút, bức tóc" (à, ý Miu là thời học sinh ấy mà. Chắc ai cũng từng trải qua cái cảm giác bức rức khó tả ấy lúc đi thi chứ ? Dù chỉ một lần trong đời ?). Do Miu Miu mới tập viết truyện nên Miu chọn motip cũ nhưng Miu hứa sẽ sáng tạo những ý riêng. (cho muội muội xin lỗi nếu có đụng hàng của tỷ tỷ nào nha !).
Tất cả đều sẽ bình thường nếu như những siêu quậy không bị cha mẹ ép vào trường Hoàng Phong nổi tiếng nghiêm khắc với hàng trăm nội quy khác nhau...
Nhóm "Khi Devil đội lốt Angel" ra đời gồm những tên tiểu quỷ...
Chúng quậy phá, đập tan bao luật lề vững chắc...
Rồi khi đắc tội với các nhóm ngầm khác...
Quyết đấu xảy ra.....
Liệu có an toàn ?
Khi những hiểm nguy luôn sẵn có ?
Và khi xuất hiện thêm mâu thuẫn,
Tình cảm không thể đè nén của 3 chàng trai...
Thì nhóm của tụi nó có giải tán ?
Ai sẽ có được trái tim trong sáng của Ngọc Yến ?
Xin hãy theo dõi câu truyện để tìm lời giải đáp !!! ^^

CHAP 1: QUÁ KHỨ HUY HOÀNG

- Xin hỏi đây có phải là số của ba em Triệu Ngọc Yến học lớp 1A3 không ạ ?
- Vâng. Tôi là ba em Yến đây.
- Chào anh. Tôi là cô giáo chủ nhiệm của em. Hôm nay, tôi muốn thông báo và trao đổi với anh một số vấn đề. Anh có phiền không ?
" Ba nói không đi ba...Ba ơi !!! " - một cô gái với vóc dáng bé nhỏ nghĩ thầm, cầu xin.
- Ồ, không. Cô cứ nói đi.
Và thế là cuộc trò chuyện bắt đầu, cô gái nhỏ lúc nãy phụng phịu bỏ đi,mặc cho cuộc đàm thoại ấy kéo dài. Vì cô đã biết lý do mà cái bà giáo mắc dịch đấy lại gọi cho ba cô rồi.
Phải. Cô gái bé nhỏ đó chính là nó: Triệu Ngọc Yến.
" Liệu ba có nổi giận không ta ? Chắc không đâu. Mà nếu ba nổi giận thật thì lần sau mình sẽ cho bà cô "thân thương" đó chơi với trái mắt mèo !!! " nó nghĩ thầm một cách tức tối. " Ấy mà phải đi tìm cái bia đỡ đạn đã chứ !!! " nghĩ là làm, nó chạy đi tìm mẹ. Vừa đi vừa nguyền rủa bà cô của nó.
- Mẹ ơi !!! Ba sắp la con rồi !!! Con sợ. (Miu: ặc, biết sợ hả ?)
- Con lại làm gì ?
- Con không biết ! Con sợ. - vừa nói với giọng mè nheo, nó vừa đưa ra cái bộ mặt cún con đáng thương. Suy nghĩ thêm đôi chút nữa rồi người phụ nữ hiền hậu ấy bước đến, nắm tay nó khẽ thì thầm, giọng nói dịu dàng, trìu mến nhìn nó:
- Đừng sợ. Có mẹ !!!
- Mẹ đi trước đi, ba đang ở trên phòng khách ạ.
- Ừ.
Chạy hộc tốc lên phòng, nó thay bộ đồ luộm thuộm trên mình: áo khoác sơ mi màu trắng bên trong, khoác bên ngoài chiếc áo màu đen rất "bụi bặm", quần short mà nó cố tình lấy kéo cắt tả tơi. Mặc lên mình chiếc đầm trắng voan, cài lên đầu một chiếc nơ nhỏ xinh. Trông nó lúc này xinh hệt như một thiên thần, khác xa cái vẻ siêu quậy và bụi bặm lúc nãy.
Nó lục vội trong hộc tủ, lấy ra một hộp sô cô la còn mới tinh.
" Cộc cộc cộc "
- Ai thế ? - một giọng nam trầm ấm hỏi
- Em !!!
Cánh cửa liền được mở. Đứng trước mặt nó lúc này là người anh hai đang học lớp 7. Nhìn anh với vẻ ngoài chín chắn, vóc dáng cao lớn và sắc đẹp tuyệt vời, thì mọi người sẽ nghĩ ngay anh là hotboy đang học lớp 9,10 chứ chẳng thể đoán được anh mới có lớp 7.
- Gì thế em ?
- Anh giúp em nhá !!! Bênh em tí đi, ba sắp la em mất rồi !!! Nha ?? - bộ mặt cún con lại xuất hiện.
- Ừ.
- Ôi, em yêu anh hai quá !!! - nhảy phóc lên ôm chầm lấy anh hai, nó thì thầm bên tai anh. Anh nó cười khì. - Tặng anh nè !!!
Nhận từ tay nó hộp sô cô la, anh hôn "chụt" lên má nó. Nó lẽo đẽo bước sau anh xuống phòng khách. Lòng an tâm phần nào vì giờ đây đã có "đồng minh".
- Con nó làm gì hả anh ?
- Lần này... thì em đừng... có mà bênh nó. - Ba nó hậm hực nói. Giọng nói run lên bởi ba cố gắng kìm nén giận dữ.
- Gì thi gì nhưng anh phải bình tĩnh chứ !!! Anh coi kìa. Giận đến độ mặt đỏ hết cả lên. Con nó sợ đấy !!!
Vừa nói, mẹ vừa đưa tay xoa đầu nó, vuốt vuốt khuôn mặt ngây thơ vô (số) tội của nó. Bỗng nhiên, mẹ ngừng ngay hành động đang làm vì....người ba nó đang run lên bần bật, quắc đôi mắt đục ngầu sang nhìn nó, rồi...
- NÓ MÀ BIẾT SỢ À ?? EM KHÔNG ĐÙA CHỨ ?? BIẾT SỢ MÀ LẠI ĐI HÙ MA, LÀM NHỮNG ĐỨA NÓ GHÉT SỢ KHÓC THÉT LÊN ? SỢ MÀ CHÉT NHỮNG CỤC SINGUM DÍNH ĐẦY MỰC LÊN GHẾ CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM ??? CÁI SỢ CỦA NÓ THẾ ĐẤY HẢ ???
Ba nó quát. Khiến cho một người thường ngày rất bình tĩnh như mẹ phải giật mình, làm cho anh hai nó ngây người ra một lúc, thậm chí mấy cái lá của chậu cây kiểng trong phòng cũng khẽ rùng mình. Con mèo lông đen tuyền của nó vừa mới ló mặt vào phòng khách đã cúp đuôi, lĩnh đi ngay. Chỉ duy nó là không có biến chuyển gì: không sợ hãi, không giật mình. Ngay từ đầu nó đã chuẩn bị tinh thần trước rồi.Cái vẻ mặt của nó làm cho ba nó càng tức điên lên. Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt và nóng bức một cách lạ thường. Dù máy lạnh vẫn đang được bật và làm việc hết công suất. Cái nhìn rực lửa của ông về phía nó làm cho những ai đang đứng kế bên cũng phải giật mình, sợ hãi. Ông chuẩn bị mắng nó thì mẹ đã lên tiếng:
- Anh bình tĩnh nào. Tuy con nó quậy thế nhưng học tập nó ra sao ?? Nói cho em biết đi.
Ôi !!! Mẹ nó tuyệt quá !!! Bà đã nói đúng điểm yếu của ba nó rồi. Tuy nó mới học lớp một nhưng điểm số rất vượt trội, hơn hẳn bạn bè. Ba nó rất vui khi nghe điều đó, nhưng cũng rất giận khi nghe "thành tích" "phá làng phá xóm" của nó nay đã dài bằng cái "sớ tấu trình của ông Táo". Không trả lời, mẹ nó mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
- Ai cũng có ưu và khuyết. Anh có thấy rằng cái ưu học giỏi của nó hơn hẳn cái khuyết nghịch bậy không ?? Tha cho con đi anh. Ngày xưa...
- Thôi thôi được rồi...Đừng có nhắc đến 2 từ "ngày xưa" giúp anh. - Ba nó nhăn mặt.
Mẹ nó cười tươi. Bà cố ý nhắc đến chuyện ngày xưa, vì lúc còn trẻ, bà cũng là siêu quậy mà. Không hiểu sao, ba lúc ấy làm một trưởng hội học sinh trường cực kì gương mẫu lại thích bà. Chỉ biết là bây giờ bà vẫn giữ cho mình tính cách trẻ con vốn có nhưng ở gần ba và trong quá trình trưởng thành thì mới chín chắn hơn xưa.
- Nhưng vẫn không thể tha bỗng thế được... - Ba nó phân vân.
- A...ba biết không ?? Con có kết quả xếp hạng của trường em Yến học đó. Em ấy đứng nhất trường với số điểm tuyệt đối đấy !!! Còn nữa... - Anh hai đóng phần vai tiếp theo của mình.
- Ok...tha bỗng....Ba chịu thua với mấy mẹ con. Bênh em chầm chập. - Nói rồi ba nó cười khì. Hihi...giờ mới đúng là ba của nó. - Nhưng lần sau thì không dễ thế đâu đấy, nghe chưa nhóc con ?
Ba cốc nhẹ lên đầu nó, vuốt những lọn tóc lòa xòa trước trán nó. Nó nhảy phóc vào lòng ba, không quên nháy mắt "cảm tạ" 2 cái "bia đỡ đạn" đằng kia, nũng nịu.
Thế mà 2 tuần sau...
- Con với cái !!! Dù biết rằng có học giỏi thì cũng đâu được quậy đến thế ??? Phạt ở trong phòng 2 ngày cuối tuần, không được đi chơi !!!!!
Ba nó quát ầm lên, làm cho cái trần nhà trên đầu cũng phải rung rinh, tưởng chừng sắp sập đến nơi. Chị giúp việc mới vào thì sơ sệt, bỏ ra khỏi phòng khách ngay.
Nó bỏ đi, giậm chân ình ịch lên phòng. Người đàn ông đang giận dữ khóa cánh cửa phòng mà không biết rằng,dù ông có nhốt nó thì vẫn có người giúp nó, (mẹ và anh hai đều không có chìa khóa phòng phòng nó nên muốn giúp cũng không được) vẫn có những đứa bạn sẵn sàng giúp nó thoát ra. Đôi môi căng tròn vẽ lên một nụ cười ác quỷ trên khuôn mặt bé nhỏ.

Update...
Read more ...

Kệ - EX

Cậu và tớ ở cùng một khu phố.Nhà cậu đối diện nhà tớ,cả phòng ngủ cũng vậy.Cậu và tớ đều sở hữu mỗi đứa một chú chó lông xù.Cậu đặt tên là Boo.Tớ cũng vậy.Cậu dốt Tiếng Anh,và tớ là đại ngu Tiếng Anh.Cậu siêu Văn,tớ là nữ chúa Văn trong khối.Cậu có điểm Toán trung bình,tớ có điểm Toán ngang cậu.Thế đấy,cả hai chúng ta y như nhau.Tất cả mọi điểm.Trừ một điều,cậu là hot boy đẹp trai nhất khối.Tớ là vịt bạch nhất trường.Cậu và tớ quen nhau bao lâu rồi nhỉ?À,từ hồi để chỏm.

Bây giờ thì sao?Chúng ta đều đang học năm cuối cấp hai.Lúc nào tớ cũng phóng khoáng và hơi khùng.Cậu cũng chẳng khác chút xíu nào.Vậy rồi hai đứa cứ như hình với bóng.Tụi con gái lớp dưới rồi cùng khối cứ nhìn tớ với ánh mắt viên đạn.Tụi con trai nhìn cậu và luôn cười khẩy.Cậu nói : "Kệ".Ừ,kệ.Rồi đến lúc ba mẹ tớ chia tay,cậu nói : " Kệ đi".Lại kệ.Lúc tớ mất tiền,cậu đưa tớ 200 ngàn,huýt sáo : "Kệ chỗ tiền vừa bị mất đi".Kệ lần ba.Hay như lúc tớ bị đứng dưới cột cờ, cậu xoa đầu :"Kệ chuyện đó.Không lo.Hạnh kiểm không sao.Kệ".Lần 4 rồi đó.Uk,kệ lần 4,cậu nhỉ?Nhưng những từ kệ từ cậu tớ nghe chán lắm rồi.Trăm ngàn lần tớ phát chán.Cậu vẫn tỉnh bơ : "Kệ".


​Tớ chịu rồi.Và bất chợt cậu nói cậu thích tớ.Tớ từ chối thẳng thừng,cậu cố giấu nước mắt,nhếch mép : "Kệ".Tớ biết hết chứ.Cậu khóc suốt ngày hôm đó.Tớ biết rằng hằng đêm,cậu luôn ngắm nhìn tớ ngủ.Bởi khi ngủ,tớ toàn hướng mặt về phía cửa sổ và luôn bật đèn sáng trưng.Cậu biết không?Tớ cảm tháy tim nhói buốt khi hôm nay không thấy cậu vào lớp học.Cậu trốn đi chơi điện tử! Tại sao thế cậu?Cậu đừng nói rằng cậu thay đổi chỉ sau 1 tuần nhé.Cậu không phải chàng hot boy Song Tử mà tớ biết.Lúc nãy cậu nhắn tin cho tớ, khiến tớ khóc to lắm đó.Gì chứ, sao cậu dám nhắn như vậy với tớ? : " Kệ cậu đấy.Tớ thích cậu lắm,nên đừng có cố lạnh nhạt.Càng thế thì tớ càng yêu.Kí tên : Yêu Bạch Bương".Bít sao tớ khóc không?Tớ không hề lạnh nhạt mà dám nói vậy hả?Chính cậu ý chứ.Xì,giận.Nhưng mà....1 phút sau,à gần như vậy thì tớ thấy xe cấp cứu đến nhà cậu.Tớ sợ hãi và quay cuồng.Trời đất như sập xuống.Cậu à,cậu bị sao thế?Từ cửa sổ phòng,tớ như 1 đứa 
điên.Khóc,cười,giận,hét,.....Vì ai chứ?Vì cậu đó.Bất chợt mưa ào nhẹ.Tớ khẽ nói trong vô vọng :"Kệ cậu đấy.Mau về đi.Không tớ sẽ từ cậu"Ôi,tớ nói kệ sao?Không thể ngờ,cậu nhỉ?Nhưng cậu này,thật lòng đấy,về bên tớ đi.Tớ hiểu rằng tim tớ đã về ai kia rồi.Cho dù là một tình yêu quá sớm,tớ cũng kệ.Chỉ cần có cậu thôi,tớ biến thành một Rin ác độc cũng đợc.Làm ơn....
Read more ...

Like SomeOne

Tên Tác Phẩm: Like SomeOne

Tên Tác Giả:
Bolide Blue

Thể loại: Truyện tình cảm, hài hước, học đường 



Trần thị Vân Anh (Nó)

Tính tình nóng nảy, ăn nói mạnh miệng, thẳng thắng, hung hăng, sỗ sàng, dễ nổi nóng, đến nỗi lúc nào cũng chửi thề,... nói chung là cách suy nghĩ không giống người thường. Nó thật sự rất mập. Không chút nữ tính, học ngu cực kỳ.

Khưu Đoàn Khánh An: Bạn thân của nó, là 1 Hot Girl trong trường, con nhà giàu. Nick FaceBook là Jen Ngô

Đặng Thị Kim Yến: Cũng là bạn thân của nó, thậm chí còn thân hơn Khánh An nữa! Nick FaceBook là Mobi Chi

Phạm Ánh Thanh Hảo: Một người có ngoại hình xinh xắn, dễ thương, yếu đuối.

Nguyễn Trần Bảo Thanh (Hắn)

Được nó đặt cho biệt danh là Chị Thanh (Ai biểu tên giống con gái quá làm chi), học khác trường với nó, con nhà giàu, đã từng đau khổ vì nhiều mối tình,...

Danh Hoàng Sơn (Bạn nó)

Cái người luôn khiến cho nó cảm thấy khó hiểu, cậu ta đối xử với nó không giống những đứa con gái khác, học cùng lớp với nó, hay khiến nó cảm thấy bực bội.

Tóm tắt truyện:

Câu chuyện nói về nó, một con người kỳ lạ và khác thường hơn những người khác cách suy nghĩ và hành động. Học sinh lớp 8. Bolide Blue là tên nó trên Facebook nhen, tình cờ muốn thử yêu cho biết thì lại gặp hắn trên Face tên Bảo Thanh Nguyễn...Câu chuyện sẽ diễn biến như thế nào đây, các bạn nhớ theo dõi nhá!

Read more ...
Copyright © 2014 M-Blogtamsu