NEW
@
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-ngan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-ngan. Hiển thị tất cả bài đăng

Rồi quay về bên ai khóc?

Tôi yêu Khải, ai cũng biết điều đó. Nhưng Khải có yêu tôi không? Nó mơ hồ đến độ khi tôi mơ thấy hình ảnh của anh, đều giật mình thức dậy, nhìn lòng bàn đổ đầy mồ hôi rồi tự hỏi có khi nào Khải sẽ rời xa mình. Tôi cùng với tâm trạng bất an đó yêu Khải suốt hai năm trời, trân trọng tình cảm của cả hai như thể đang cầm trên tay một cái vỏ trứng vậy. Khải hay xoa đầu tôi bảo nghĩ nhiều. Nhìn nụ cười của anh lúc đó tôi rất đau lòng. Hóa ra chỉ mình tôi yêu trong lo sợ. Hóa ra anh vẫn nghĩ mọi thứ thật đơn giản. Hóa ra tôi đã lãng phí thời gian rồi, có đúng không?


Tôi gặp Khải khi mới đến thành phố này. Anh là sinh viên cùng trường với tôi, hơn tôi hai tuổi. Cuộc sống khi đó thật không dễ dàng với một đứa như tôi, lần đầu tiên xa nhà. Khải dạy tôi nấu ăn, làm việc nhà và mọi thứ, thỉnh thoảng sẽ gọi điện rủ tôi đi làm thêm. Khải gần như chiếm toàn bộ trong tâm trí tôi. Rồi tôi nói lời yêu Khải, anh nói ừ rất nhanh, nhanh đến độ tôi vẫn cảm thấy mình đang lơ lửng giữa câu trả lời của anh. Tôi vui mừng mà nhảy cẫng lên, ôm lấy Khải nhưng sâu trong lòng vẫn cảm thấy kì lạ, nỗi sợ với tôi như thế mà bắt đầu. Lần đầu tiên trong đời, tôi vì hạnh phúc mà lo sợ.


Khi Khải đi, tôi vẫn thường ngồi nói chuyện với Phương, một người bạn quen khi học Đại Học, kể về tình yêu xa của cả hai. Chúng tôi thường ngồi cạnh nhau trên ban công, cả hai đều im lặng nghe tiếng thở đều đều. Tôi nhớ có một người từng nói với mình, hiểu nhau là một loại im lặng. Có thể là không cần nói cũng biết được đối phương nghĩ gì. Còn tôi những lúc như thế cảm thấy rất hạnh phúc. Vì ít ra có người chịu ngồi cùng tôi cho qua hết nỗi buồn. Kiếm một người như thế thật khó.


Phương ít nói, trầm tĩnh, hay đánh đàn ghita. Ban đầu khi mới nói chuyện, tôi biết Phương là người luôn đọc truyện của tôi trên blog riêng. Tôi nhớ, khi bản thân cảm thấy cùng cực vì gia đình gặp khó khăn, thì Phương đã gửi cho tôi một tin nhắn nói rằng:”Tôi vẫn luôn chờ bạn viết tiếp một câu chuyện mới.” Tôi hỏi vì sao tốt như thế, Phương trả lời rất đơn giản rằng vì trong đó cậu thấy mình. Thực ra tôi thấy Phương rất thật thà, đơn gỉan là vì có Phương nên cậu mới muốn đọc tiếp. Còn tôi thấy bản thân đã quá hoa mỹ rồi, treo thật nhiều thứ lên một thứ, cuối cùng còn lại gì?


Tôi phát hiện Phương vẽ rất đẹp. Phương thích vẽ biển, cánh đồng hoa cúc và những thứ gì tít tắp bao la. Phương bảo vì có cảm giác miên man không dứt. Cái gì miên man không dứt? Thấy trống trải thì vẽ thôi, Phương trả lời tôi nhưng lại quay ra ngoài phía cửa sổ bắt đầu hút thuốc. Qua tấm lưng rộng của Phương, tôi thấy bầu trời đang chực chờ đổ mưa, mây đen kéo đến, có lẽ sẽ mưa to lắm. Tôi hơi sợ nhưng thấy Phương đứng lặng ở cạnh cửa sổ, ánh mắt bình tĩnh, tôi chỉ cảm thấy yên bình.


Có những đêm tôi trằn trọc ngủ không được vì thấy cô đơn, thấy buồn, thấy nhiều thứ khác cứ bao quanh mình, khó chịu đến nghẹt thở. Khi chưa quen Phương mà Khải lại đi rồi, tôi nằm trên giường một mình, tay gác trên trán, điện thoại phát những bản nhạc chậm rãi, lúc đó thấy cô độc làm sao. Nhưng lúc gặp được Phương, mỗi tối nếu không ngủ được, tôi sẽ gọi cho cậu. Nói vài câu rồi thôi nhưng không cúp máy, cứ im lặng như thế. Lần nào tôi gọi, Phương cũng bắt máy rất nhanh, giống như cậu đã chờ lâu lắm rồi vậy. Những đêm dài chúng tôi ngồi im lặng với nhau như thế, không cần thấy mặt nhau, không cần nói lời nào vẫn cảm thấy yên bình. Tôi tự hỏi Phương có thấy giống mình không?


Gần Phương đến như vậy, tôi lại nghi ngờ tình cảm của mình với Khải, rốt cuộc tôi bị gì thế này?


Phương dẫn tôi đến phòng tranh của cậu dù trời đang mưa. Phòng tranh này Phương mở khi cậu thi xong Đại Học, để lỡ có rớt thì còn có lí do mà sống, Phương bảo vậy. Nhưng tôi biết chắc cậu sẽ không tự tử, vì Phương là một người mạnh mẽ. Những bức tranh nhỏ vẽ “biển, cánh đồng hoa cúc và những thứ gì tít tắp bao la” được cậu đóng khung và treo nó san sát vào nhau. Hầu hết đều là tranh chì, lại càng khiến cho không gian nhỏ hẹp của phòng tranh trở nên bức bối. Tôi nhìn sâu vào một bức tranh treo nơi trung tâm, vẽ duy nhất một cành hoa cúc, những bông hoa bên cạnh mờ mờ ảo ảo khó nhìn thấy. Lúc đầu khi nhìn thấy nó, tôi tưởng Phương vẽ về sự mạnh mẽ và nhiều thứ khác. Nhưng Phương bảo là vẽ khi dọn ra sống một mình, thấy cô độc nên vẽ. Hầu hết những cảm xúc của cậu đều đặt trong những bức tranh này. Khi nhìn vào đấy, tôi không biết liệu cậu vẽ với mục đích gì, chỉ thấy lòng mình cũng như cậu vẽ, “miên man không dứt”.


Phương đưa cho tôi ly café rồi ngồi xuống, cả hai im lặng một lúc lâu rồi tôi quyết định mở miệng nói:


- Khải bảo với tôi khi nào học xong Đại Học thì hãy đến chỗ anh làm việc.


- Cậu có đi không?


- Phương, thật ra từ đầu khi tới thành phố này, thứ tôi muốn nhất là chính là cảm giác an toàn, có thể tựa vào người đó mà khóc thỏa thê, tôi cần một người như thế, cậu hiểu không?


- Thế…có đi không?


- Chưa biết, nếu thấy “đủ” tôi sẽ đi, còn hai năm nữa mà.


- Về thôi, muộn rồi.


Phương đưa tôi cái áo khoác của mình, tôi mặc vào, phảng phất xung quanh mùi của cậu. Tôi nhìn theo bóng Phương, cậu bung dù ra rồi quay lại hỏi tôi có đi không, tôi vội vàng chạy đến. Phương chờ cùng tôi ở trạm xe bus, cậu ngồi cạnh, im lặng không nói gì. Khi xe bus đến, tôi bước lên chỉ kịp quay đầu lại nói mai gặp. Phương gật đầu. Xe bus chạy đi, cậu đứng ở trạm nhìn theo. Ngồi lại gần cửa sổ, tôi dựa đầu vào, lòng nhức nhối vô cùng. Ánh mắt của Phương, thật buồn, thật ảm đạm.
Read more ...

Sống - còn nhiều điều để nói

Sống về đêm

Về đêm, người ta mới dám sống thật với cảm xúc của mình, mới có thể dành cả tiếng đồng hồ để thức, để suy nghĩ về nhiều thứ… thay cho cả giấc ngủ quý giá. Có thể, sáng ngày hôm sau, khi ta tỉnh dậy, ta có thể tự oán trách mình rằng tại sao không dành nhiều thời gian cho việc ngủ hơn. Nhưng có lẽ, những giây phút sống thật với bản thân còn quý giá hơn nhiều, rất nhiều là đằng khác.
Hằng ngày, người ta có thể “lướt” cả tiếng đồng hồ trên những trang mạng xã hội, và “like”, và “comment”. Nhưng có lẽ lúc về đêm, người ta thường nán lại mà đọc hết một bức thông điệp nào đó, và dường như nút “like” không còn quá quan trọng.

Sau một ngày dài, và nhất là khi ta có chuyện gì buồn, ta lại càng thấy nó dài hơn, lắm lúc ta muốn gục xuống, muốn ngủ một giấc, chí ít là năm phút, thế là đủ rồi. Nhưng có khi về đêm, ta thấy mình chẳng cần uống cà phê mà bỗng nhiên tỉnh táo. Nằm trên giường, biết bao điều ta cố lãng quên, cố lơ đi lại ập về trong trí óc. Ấy dường như là một lẽ tự nhiên, bởi trong cái yên tĩnh và không gian không quá sáng để người ta cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình, người ta dễ dàng rơi vào cái cảm giác buông lỏng bản thân, không còn cố gồng mình lên để tránh né bất cứ điều gì nữa. Chính lúc này đây, ta chẳng cần phải gò ép cảm xúc hay cố nén nó lại trong lòng nữa, cứ để mọi thứ trôi đi một cách tự nhiên.
Có ai đã từng cố để mà khóc hay không?
Có lẽ là có. Những những lúc như thế, ta cảm thấy mắt mình khô khốc, có vẻ như nước mắt đã chảy hết vào trong, chảy ngược vào tim. Ta lại cố dằn lòng nghĩ đến những điều làm ta muốn khóc, vậy mà nước mắt vẫn chẳng thấy đâu.
Phải chăng nó đã cạn kiệt?
Không, nước mắt chẳng bao giờ cạn kiệt, trừ khi máu trong người ta đã cạn. Mà điều đó, đồng nghĩa với cái chết, vậy thôi!
Và ta lúc này cố gắng nhắm mắt, sự đói ngủ đã biến đi đâu hết và bỗng dưng ta muốn mơ, kể cả những giấc mơ kinh dị cũng được. Nhưng hai con mắt thì vẫn cứ mở thao láo và bỗng nhiên, những hình ảnh và cảm giác ùa về như một thước phim rõ mồn một. Mỗi người sống về đêm, có lẽ có một nỗi buồn riêng, hơn thế, là một nỗi đau. Hoặc cũng có thể không, nhưng chắc hẳn, tâm trạng của “ai đó” đang rơi xuống, trầm xuống tận cùng cực. Hàng nước mắt tuôn ra, miệng đắng ngắt đã không còn cảm nhận được vị mặn. Có phải, bạn đang cố gắng không phát ra tiếng khóc? Có lẽ vậy, điều này không ai dám chắc. Và thêm nữa, trong màn đêm, không ai cảm nhận được mắt bạn đỏ hoe và nước mắt chảy xuống ướt tóc và cả một mảng gối đâu. Vì vậy, cứ khóc đi. Chẳng cần phải khóc tới vật vã đâu, hãy nhẹ nhàng và âm thầm mà khóc, cũng sẽ chẳng ai biết cả. Vì thế, hãy cứ khóc, dẫu chỉ là nhỏ vài giọt nước mắt thôi cũng được. Sẽ có một lúc nào đó, bạn sẽ cảm nhận được, khóc khiến cho ta mạnh mẽ hơn.
Chẳng phải ai thất tình hay chí ít là thất bại trong việc tỏ tình mới khóc, chẳng phải những ai cứ khóc là làm ta liên tưởng đến tình yêu. Những nỗi buồn “nhỏ” như bị điểm kém, bị bố mẹ mắng… đối với một học sinh, hay chuyện cãi nhau lục đục trong gia đình này nọ, lắm khi khiến người ta phải khóc.
Vậy thì hãy cứ khóc đi, một chút thôi cũng là đủ…
Read more ...

Trốn chạy - ánh dương xin đừng tắt

Trốn chạy – ánh dương xin đừng tắt

chương 1

 
P/s : truyện muốn nói đến sự chạy trốn , thoát khỏi sự giam cầm của những kẻ bất lương dùng gái để kiếm chát , nói về cuộc sống, tâm tư của một cô gái chốn phong trần. Nếu bạn nào không thích thể loại này thì tốt nhất đừng xem. Truyện khoảng ba chương

Những tia sáng cuối cùng của mặt trời cũng vụt tắt, nhường chỗ cho bóng đêm lạnh lẽo ngự trị. Trên con đường gồ ghề đầy đá được bao trọn bởi vòng tay của bóng tối. Đâu đó trên con đường, lập lòe ánh sáng đủ màu của chùm đèn màu từ massage Hạ Đăng phát ra. Con đường vắng vẻ, hiu quạnh, nhưng bên trong Hạ Đăng lại nhộn nhịp kẻ đến người đi .

Đằng xa, là Liên một cô gái có vẻ ngoài phớt đời, tóc dài uốn lọn, nhuộm đỏ rực lửa, xõa tung, vóc dáng cân đối. Vận trên người chiếc váy ngang đùi, ôm sát khoe độ nóng của cơ thể. Liên không phải một cô gái làng chơi nhưng lại bước vào con đường phong trầ .

Vào đến đại sảnh Hạ Đăng - nơi Liên đang việc hơn ba tháng nay. Hạ Đăng là một ngôi biệt thự to, lớn gồm hai tầng với một tầng trệt gồm bảy mươi lăm phòng, đại sảnh là một phòng khách nho nhỏ gồm một tiếp tân và ba vệ sĩ. Một phòng quản lý ở cuối ngôi nhà cách cầu thang lên xuống khoảng 50m

Liên là tiếp viên của massage Hạ Đăng, phục vụ cho đủ loại khách, thật nhục nhã. Cuộc sống chốn phong trần cũng không hề đơn giản. Không thị phi, nhòm ngó, không lời chỉ trích của những kẻ mang danh tri thức, không ghen tị, ghen ghét không phải cuộc đời làm gái chốn đèn khuya lập lòe.

“Mau vào làm việc, ở đây không có ai làm bồ tát, không làm thì nhịn“ – Hồng, một cô gái son phấn lòe loẹt , mặc quần đùi xanh lam, áo thun ba lỗ lướt qua Liên ra giọng bề trên

“Không cần cô nhắc nhở“ – Liên lạnh lùng đáp rồi bỏ đi

“Cũng làm gái như nhau thôi“ – cô nàng cố ý châm chọc Liên

“Tôi không nhơ nhuốt như cô“

“Cô …. “ – cô ả tức giận nhưng chẳng làm được gì vì vốn dĩ cô là gái, bản thân nhơ nhuốt từ lâu, cô còn tư cách gì để mắng người khác nữa .

Lặng lẽ vào phòng thay đồ. Trút bỏ chiếc váy lòe loẹt khỏi người, Liên lại vác lên chiếc áo thun ba lỗ cùng quần đùi bảy xentimét y như Hồng. Liên xoay người, nhìn mình trong gương Liên tự hỏi “còn gì để che đậy nữa không“ Liên tự cười nhạo chính bản thân của mình.

Cô biết mình cũng là hạng bỏ đi trong cái xã hội này. Nhưng, Liên cũng đâu muốn vậy, tất cả là vòng tròn của số phận. Thôi suy nghĩ. Liên ra khỏi phòng thay đồ, bước nhanh lên lầu một phòng 50 – phòng liên cần phục vụ. Nhẹ nhàng gõ cửa, sau đó vặn nắm cửa bước vào. Trong căn phòng không rộng lắm chỉ có một chiếc giường đủ một người nằm ( giường có bốn chân thuộc dạng giường cho bệnh nhân trong bệnh viện ), một cái sô-pha đặt sát tường và một ô cửa sổ cách nền phòng khoảng 2,5m, ô cửa sổ rộng 30-35cm, cao 45-50cm .

Trên giường, một người đàn ông quấn độc một cái khăn trắng, to nằm sấp trên giường chờ đợi bàn tay mềm mại của Liên xoa, bóp. Nhẹ nhàng bước đến cạnh giường, Liên bắt đầu đấm, xoa từ hai bả vai, đến đường xương sống, thắt lưng rồi hai xương sườn. Động tác uyển chuyển, thuần thục tạo sự thoải mái cho khách là điều đầu tiên mà tiếp viên như Liên phải phục vụ. Bất chợt, bàn tay không chịu để yên của người khách lăn lê, vuốt ve khắp đùi Liên. Không chút phản ứng, Liên vẫn tiếp tục công việc của mình, có lẽ Liên đã quá quen với những cảnh như thế này . Ham muốn của đàn ông là lẽ thường khi trông thấy tiếp viên sexy như Liên. Chưa dừng lại ở đó, người khách bật dậy kéo Liên ngồi vào lòng mình. ông ta dùng hai tay vuốt ve từ ngực đến chân của Liên, đến khi chán chê thì thôi. Liên ngồi trơ không cử động mặc ông ta muốn làm gì thì cứ là .
Sự ham muốn đã đến đỉnh điểm, ông ta xoay lưng đè Liên xuống giường. Định thực hiện âm mưu xấu xa, nhưng Liên đã vung chân, xô ngã ông ta vụt chạy ra khỏi phòng.

Có ai biết rằng Hạ Đăng là một ổ dâm trá hình với cái danh massage . Những người đã bán thân là con mồi cho những kẻ ham mê sắc đẹp. Hạ Đăng còn là một nơi cho vay nặng lãi, sở dĩ Liên ra nông nổi như bây giờ cũng do những kẻ bất lương như họ. Cuộc đời thật quá bất công. Kẻ ác thì sống nhỡn nhơ còn người lương thiện luôn bị áp bức.

Trốn chạy - ánh dương xin đừng tắt

chương 2

Vừa chạy ra khỏi phòng, bỗng một cô ả hô to:

“Liên bà chủ gọi mày“

Khẽ gật đầu, Liên cất bước đến phòng quản lý – nơi mụ tú bà đang chờ đợi Liên. Mụ ta một con người ác độc và tham lam. Vặn nắm cửa, bước vào chưa kịp chào hỏi một tiếng, mụ tú bà có thân hình mập mạp, ngồi chễm chệ trên ghế xoay sau bàn làm việc của mình, cất cái giọng oang oang của mình lên:

“Ngày mai, mày phải tiếp khách“

“Tôi không làm“ – Liên không suy nghĩ mà nói ngay sau khi mụ ta nói

“Số nợ tám mươi triệu của ba mày đã gán vào thân mày, mày không có quyền lựa chọn“

“Bà đã quên trong giấy gán nợ, đã ghi rõ tôi chỉ phục vụ massage không lên giường, bà muốn hủy à?“

“Mày không biết đây là đâu? Ở đây tao làm chủ“ – mụ ta đứng lên chỉ tay xuống bàn, nói tiếp “mày không có quyền quyết định đâu, con gái à“ – mụ ta cười đắc ý

“Bà …. bà, tôi không làm, có chết tôi cũng không làm“

“Mày tưởng mày thoát khỏi tay tao được à. Tí sẹo, Hải lỳ nhốt nó vào phòng tối, canh giữ thật chặt cho tao, nó mà sổng mất tao mần thịt tụi bây“

Sau lưng mụ ta, một tên cao dong dỏng, nhưng ốm tong teo, xâm một con rồng xanh bên bắp tay phải, trên mặt một vết sẹo dài từ mí mắt đến gần miệng. Tên đó là Tý sẹo, đi song song với Tý sẹo là Hải lỳ một người có thân hình to khỏe, bặm trợn .
Hai tên bước lên, nắm chặt cổ tay Liên lôi sòng sọc ra ngoài như một tên tội phạm. Vừa ra khỏi cửa, Liên vùng dẫy khỏi tay của hai tên ác ma đang xiết chặt tay Liên. Há miệng, cắn vào cổ tay của Tý sẹo, vung chân đá vào phần dưới của Hải lỳ. Liên bỏ chạy, nhưng nơi đây là ổ của chúng, Liên có thoát được không? Đằng sau, hai tên ác ma đang đuổi sát nốt

“Bắt lấy nó“ – tiếng hét của Hải lỳ làm ba tên luu manh mang danh vệ sĩ, từ cổng chạy vào. Đằng sau là Hải lỳ và Tý sẹo, phía trước lại có ba tên vệ sĩ chạy đến

Bộ óc của Liên gần như đông cứng, chẳng suy nghĩ được nữa, phải chăng Liên phải chấp nhận với số phận của mình sao?
Là cầu thang, cái cầu thang đang ngay cạnh Liên. Một tia sáng chạy ngang bộ óc của Liên, Liên chạy nhanh lên tầng một. Vừa đặt chân tới tầng một, Liên đã chạm mặt với một bà lao công, đằng sau tiếng hét của tên Hải lỳ lại vang lên. Liên lấy cả xô nước lau sàn của bà lao công đổ xuống cầu thang, không những thế bộ dụng cụ của bà lao công cũng theo làn nước mà trôi. Dòng nước chảy nhanh đến chân lũ hắc ám, cả lũ theo quán tính trượt ngã kế tiếp bộ dụng cụ cả bà lao công gồm chổi lau nhà, thùng nước, bàn chảy cọ tolet đè lên người bọn đấy .

Liên chạy đến phòng năm mươi mở cửa và chạy nhanh vào, khóa trái cửa lại. Ngay từ đầu, Liên đã đoán chắc chắn phòng này hiện tại không có ai, vì Liên vừa từ chối tiếp ông khách lúc này. Mụ tú bà tham lam nhất định đổi phòng và để một tiếp viên khác phục vụ ông ta. Theo quan niệm của mụ ta nếu đã bị tiếp viên của bà ta từ chối thì nhất định phải đổi phòng, nếu không sẽ mang đến vận xui cho mụ ta ( mê tín ).

Liên đẩy sô-pha chắn cửa lại, sô-pha khá nặng nhưng không mấy khó khăn với Liên vì Liên từng là một công nhân xưởng gỗ, khuân bê vật nặng rất quen thuộc với Liên. Tiếp đến Liên lấy tấm drap trải giường, xé ra rồi nối chúng lại thành một sợi dây thừng chắc chắn. Bọn hác ám cuối cùng cũng tìm đến rồi, đập cửa ầm ầm, cả tiếng chửi bới của mụ tú bà. Chắc chắn bà lao công đã báo với họ nơi Liên trốn, nếu không sao họ có thể tìm nhanh như vậy.

Chỉ còn chút thời gian nữa thôi, Liên đẩy chiếc giường đến cạnh vách tường có ô cửa sổ, đỡ nó lên dựng vào vách tường như dựng cầu thang vậy, để bốn chân giường hướng ra ngoài. Và cuối cùng là ô cửa sổ gắn chặt với lớp kính, cản trở kế hoạch của Liên. Cánh cửa sắp mở tung rồi, làm sao thoát khỏi nơi này đây?

Đằng góc tường cạnh cửa ra vào có một bình chữa cháy mini. Đánh liều, Liên lấy bình chữa cháy, nhắm kĩ mục tiêu là tấm kính và “choang“ tấm kính hoàn toàn vỡ vụi. Tiếp đến sợi dây thừng tự chế đã được cột một đầu vào chân giường ( chân cao nhất khi được dựng lên ) một đầu nem qua cửa sổ.

“ầm“

Cánh cửa cuối cùng cũng được phá tung, mụ tú bà hùng hổ bước vào, mụ bước đến cửa sổ thấy sợi dây thừng thì biết ngay Liên đã trốn thoát. Mụ tức giận quát:

“Lũ ngu tụi bây để nó trốn thoát vậy hả, mau đi bắt nó lại“

Không tức sao được, một con mồi béo bở vừa vụt mất từ tay mụ, món tiền kiếm chát từ Liên sau này vừa bay mất, mụ quả thật tức đến điên người, ngoe nguẩy bỏ đi không quên một lời quát:

“Mau cho người dọn dẹp“

Mọi người ra khỏi phòng, căn phòng lại trở về cái yên tĩnh như ban đầu, Từ sau chiếc giường ( chiếc giường được dựng lên vách tường ) bước ra. Lúc bọn của mụ tú bà xông vào, Liên đã nhanh chân trốn sau chiếc giường, nhờ ánh đèn chiếu vào chiếc giường rọi bóng chiếc giường đi xa che dấu bóng của liên phía sau, cộng thêm vóc dáng mảnh khảnh dễ dàng cho liên ân nấp một cách khôn khéo . Để mụ ta hiểu nhầm, Liên đã bỏ trốn thành công. Mụ ta nào ngờ con mồi của mình vẫn ẩn nấp trong căn phòng này, bà ta quá khờ dại hay Liên quá thông minh?

Tranh thủ trốn khỏi đây trước khi bà lao công vào dọn dẹp. Liên trèo lên thành giường, hai nay nắm chặt đầu dây thừng trên chân giường, luồng một chân ra khỏi cửa sổ, nhỏ hẹp đầy mảnh vỡ kính, kẹp ngón chân vào dây thừng bên ngoài cửa sổ. Lấy đà Liên đặt thêm chân thứ hai qua ô cửa, xoay mình nằm nghiêng luồng thân người ra ngoài, liên chống tay lên những mảnh kính vỡ, mặc kệ nó đang cắt rách da tay mình. Cuối cùng cả người Liên cũng vượt qua cửa sổ đầy cam go, Liên trượt trên sợi dây thừng tự chế của mình, máu từ hai bàn tay Liên thấm với sợi dây thừng trắng tinh trở thành màu đỏ của máu.

Hạ cánh an toàn, Liên thả dây thừng ra tiếng chiếc giường ngã xuống vang lên [ chẳng có gì lạ tiếng vang do chiếc giường ngã là do quán tính vì khối lượng của Liên đu trên sợi dây và điểm tựa lớn nhất của Liên và dây thừng là thành giường ( thành giường được đặt trực tiếp sát tường ), Liên càng xuống thấp, thành dưới của giường ( thành giường đặt trực tiếp trên mặt đất ) càng hỏng lên cao. Đến khi Liên buông dây thừng ra một cách đột ngột thì thành dưới của giường ngã xuống như lúc ban đầu và tạo a tiếng vang to như vậy ]

Như một hồi chuông báo động , mụ tú bà và bọn tiếp viên túa nhau tìm ra nơi phát ra tiếng vang. Điểm được mọi người nhắm đến chính là phòng năm mươi nhưng mở cửa bước vào , tất cả chẳng xảy ra chuyện gì. Rất nhiều thắc mắc trong đầu mỗi người nhưng chẳng hiểu gì mọi người bỏ đi. Cùng lúc ấy Liên đã trốn khỏi ngôi biệt thự tối tăm này từ lâu
Read more ...

Hãy đợi một ngày mưa tan



HÃY ĐỢI NGÀY MƯA TAN

Agur Puee

Thể loại: truyện ngắn, tản văn.

Rate: G.

Cảnh báo: không.


-----------------------~~~-----------------------
 

Ngọn đèn đường hiu hắt chiếu vào những tháng ngày chông chênh trên đại dương của đoàn thuyền. Biển khơi ấy, gập ghềnh, gai góc. Đoàn thuyền ấy, chẳng là gì giữa trùng khơi hùng vĩ, nhưng cuối cùng cũng cập bến, em ạ.

Ngày đầu tiên gặp nhau, em nói, em chẳng là gì giữa dòng đời luôn xô đẩy, chen lấn này cả. Có lẽ em không biết, nhưng lúc đấy đôi mắt em thật đẹp, nó buồn, man mác, trong veo tựa một mảnh thủy tinh trong suốt. Cơ mà, thủy tinh cũng cứa vào tay người đau lắm, em biết không...

Tôi vẫn thích và ước ao giây phút em rúc vào lòng tôi dừng lại, vì khi ấy tôi biết rằng, mình vẫn còn em.

Khoảng thời gian nói dài không dài, nói ngắn chẳng ngắn, nó không làm ta đắm chìm trong yêu thương, nhưng đủ làm cho ta quằn quại, tê dại trước một sự thật rằng : Ta-phải-rời-xa-nhau-mãi-rồi.

Phải rồi.

Phải rời xa nhau mãi rồi.

Những dải lụa trắng ngày tang em, đan lẫn vào linh hồn tôi mà trôi, mà tan, mà biến mất. Chẳng còn lại thứ gì, ngoài thân xác tôi, ngoài những thứ vô tri thuộc về em. À, cái hơi ấm ấy, tôi tìm, nhưng chẳng thấy… Tôi chẳng tìm được gì ngoài thân thể cứng ngắc, lạnh tanh, chẳng thấy sự mềm mại, ấm áp thường nhật, những thường em vẫn còn rúc vào lòng tôi như một con mèo ngoan ngoãn.

Nhưng em à, tôi đợi, tất nhiên không phải đợi tâm hồn trắng xóa của em trở về. Mà tôi đợi một người giống em, đến, đi sâu và sưởi ấm trái tim tôi giữa mùa đông lạnh giá. Tôi từng nghĩ, vì sao em lại yêu tôi và ngược lại. Nhưng bây giờ điều đấy chẳng còn quan trọng nữa rồi, vì thứ duy nhất mà tôi chờ, là đợi em, ồ, không, đợi một người giống em.

Em hỏi, khi nào tôi sẽ hết yêu em. Lúc đấy, tôi im lặng, không phải vì tôi sẽ yêu em mãi mãi, mà là vì, tôi cũng chẳng hiểu tiếng lòng mình đang gào thét.

Nhưng hiện giờ, tôi biết.

Duy, tôi sẽ yêu em, yêu đến khi nào mưa tan. Đợi đi em, hãy đợi một ngày mưa tan.

Cái ngày mà tôi tin rằng chẳng bao giờ đến.

Nhưng Duy à, tôi tổn thương, đến nỗi, tôi chỉ muốn đi tìm em. Duy, tha thứ cho tôi, nếu tôi cố tìm hình bóng em trên một người con trai khác…
 
Duy, tôi đau. Đau khi thấy xung quanh em toàn màu trắng, đau khi thấy bức di ảnh kia xỉn màu, đau khi thấy nụ cười của em chỉ còn tồn tại trong hồi ức. Nơi mà hiện tại, tương lai, đều mịt mù chẳng tìm thấy nhau.

À, phải rồi, đau lắm.

Đau ở đêm thứ tư không có em, đêm mưa rơi rả rít và ngọn hải đăng vẫn sáng rực nơi biển cả.


Read more ...
Copyright © 2014 M-Blogtamsu